Vẻ mặt của Lục Ngộ An lúc nói câu này, như thể đúng thật là anh nói thì người ta không tin vậy, trông tủi thân vô cùng.
Nguyễn Huỳnh thấy thế thì có hơi buồn cười.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cô nhìn anh chăm chú, khẽ nhướng đôi lông mày, cố ý hỏi: "Anh nói thì người ta không tin?"
Lục Ngộ An nhếch mày nhìn cô: "Ừm?"
Nguyễn Huỳnh: "Vậy nếu em nói không phải thì anh có thừa nhận không?"
Vừa dứt lời, cô cảm thấy eo mình bị ai đó nhéo nhẹ một cái.
Nguyễn Huỳnh sợ nhột, cô nép thẳng vào lòng Lục Ngộ An để trốn, người cô sắp đứng không vững nữa rồi.
Vậy mà Lục Ngộ An vẫn vững như bàn thạch, anh cúi đầu nhìn cô hỏi: "Không phải ư?"
"…"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nguyễn Huỳnh trườn vào lòng anh, cô cười rất vui vẻ: "Bác sĩ Lục, sao anh lại đe dọa người khác thế." Cô cong khóe môi nhìn Lục Ngộ An, cố ý hỏi: "Anh đã nói là em nói thì người ta mới tin cơ mà?"
Lục Ngộ An cãi không lại cô, chỉ có thể vớt vát lại chút gì đó bằng cách khác thôi.
Anh trầm giọng đáp lại, cúi đầu hôn môi cô: "Lên xe trước đã nhé?"
Nguyễn Huỳnh đưa mắt nhìn: "Lên xe rồi anh muốn làm gì? Em biết hô to cầu cứu đó nha."
Lục Ngộ An: "…"
Anh không kịp trở tay, nghe cô nói mà bị sặc, anh bật cười.
Nguyễn Huỳnh thích thú trước biểu cảm ngạc nhiên của anh, cô không nhịn được cười: "Bác sĩ Lục, có phải đột nhiên anh nhận thấy mình có hơi không hiểu bạn gái mình không?"
Lục Ngộ An bình tĩnh nhìn cô một hồi, anh nghiêm túc nói: "Vậy thì không có."
Nguyễn Huỳnh: "Thật không?"
Lục Ngộ An: "Anh đã từng lừa em lần nào chưa?"
Anh cúi đầu nhìn Nguyễn Huỳnh, khẽ nói: "Em như vậy cũng đáng yêu lắm."
Nguyễn Huỳnh: "…"
Lần này, đến lượt Nguyễn Huỳnh chịu thua anh.
Cô chớp mắt, nhỏ giọng "ồ" một tiếng: "Vậy em không chọc anh nữa, mình đi ăn nha?"
Lục Ngộ An cong môi: "Anh nói nghiêm túc đó."
Nguyễn Huỳnh cười, cô ôm cánh tay anh nhõng nhẽo: "Em biết."
Cô ngửa đầu nhìn anh, mắt sáng rỡ: "Em cũng nói nghiêm túc đó, em hơi đói rồi."
Lục Ngộ An hiểu rõ, nên đành dẫn cô đi ăn sáng trước.
Ăn sáng xong thì cũng không còn sớm nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!