Chương 5: (Vô Đề)

Vừa dứt lời, sự yên tĩnh đến quỷ dị lại bao trùm trong thang máy nơi hai người bọn họ đang đứng.

Sau khi làm phát thanh viên, mỗi một câu Nguyễn Huỳnh nói ra đều phải đắn đo suy nghĩ. Trước đây cô thường xuyên xảy ra "sự cố" miệng nhanh hơn não. Nhưng trong hai năm gần đây, đây là lần đầu tiên xảy ra ở chỗ Lục Ngộ An.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"..."

Im lặng một lúc, Nguyễn Huỳnh đang cố gắng muốn nói gì đó cứu vãn hình tượng. Thang máy vang lên tiếng "ting", họ đã lên đến tầng 6.

Lục Ngộ An thu lại ánh mắt đang nhìn cô, bước ra ngoài trước.

Nguyễn Huỳnh vội vàng đi theo: "Bác sĩ Lục, tôi…"

"Làm thêm việc gì?" Lục Ngộ An bỗng nhiên quay đầu nhìn cô.

Nguyễn Huỳnh ngước mắt, chạm vào đôi mắt trong veo của anh. Lục Ngộ An có màu mắt thiên nhạt, là màu hổ phách. Khi anh cúi xuống nhìn Nguyễn Huỳnh khiến cho người ta có cảm giác tình cảm nồng nàn..

Gió lùa vào trong khiến Nguyễn Huỳnh tỉnh táo lại: "Tôi nói rồi, anh sẽ suy xét chứ?"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Lục Ngộ An cất bước đi lên phía trước, ánh mắt sâu xa nhìn cô, hàm ý rất rõ ràng… Cô thấy sao?

Nguyễn Huỳnh nghẹn lời, cô chắc chắn Lục Ngộ An sẽ không suy xét. Nhưng cô vẫn ôm 0.01% hy vọng, nói sơ qua về nội dung công việc làm thêm cho anh.

Nói xong, cô lẩm bẩm nói: "Thật ra tôi biết anh sẽ không đồng ý, có lẽ công việc bác sĩ của các anh rất bận rộn."

Lục Ngộ An nghe thấy giọng điệu chắc nịch của cô, hỏi với vẻ ngây thơ hiếm thấy: "Sao cô biết tôi sẽ không đồng ý?"

Nguyễn Huỳnh sững sờ, đưa tay kéo kính râm xuống để lộ đôi mắt sáng lấp lánh: "Bác sĩ Lục, anh nói như vậy là đồng ý đúng không?"

"..." Lục Ngộ An kịp phản ứng lại, mặt cứng đờ: "Đâu có."

Nguyễn Huỳnh nghẹn lời, khẽ lẩm bẩm: "Tôi biết mà."

Lục Ngộ An không biết nói gì, nghiêm mặt lại: "Xin lỗi, tôi chưa từng làm và cũng không có thời gian."

Nguyễn Huỳnh sững sờ, cô không ngờ anh sẽ giải thích với mình.

Rõ ràng nhìn thế nào thì chuyện này cũng là do mình "cố tình gây sự".

Anh lấy lý do từ chối tuy lời ít mà ý nhiều nhưng lại khiến Nguyễn Huỳnh không biết tiếp lời như thế nào.

Khi cô đang sắp xếp lời nói, Vu Tích Ngọc đã thấy hai người họ đi đến.

"Bác sĩ Lục, cô Nguyễn." Cô ấy tròn xoe mắt nhìn hai người, thốt lên: "Hai người lại gặp nhau ở hành lang sao?"

Hôm nay Vu Tích Ngọc trực ban, sáng sớm đến phòng bệnh kiểm tra đã nghe Kỳ Kỳ nói hôm nay Nguyễn Huỳnh sẽ đến thăm cô bé. Vậy nên cô ấy không quá bất ngờ khi thấy cô xuất hiện. Còn về Lục Ngộ An không có ca trực nhưng vẫn đến bệnh viện, các bác sĩ và y tá đã quá quen với việc này rồi.

Nhưng điều Vu Tích Ngọc ngạc nhiên là có phải hai người bọn họ quá có duyên rồi không.

Nghe thấy Vu Tích Ngọc nói như vậy, Nguyễn Huỳnh bỗng thấy chột dạ. Cô nghĩ đi nghĩ lại cũng không giải thích được tại sao mình lại chột dạ như vậy.

Đúng là cô và Lục Ngộ An vô tình gặp nhau.

"Không phải." Nguyễn Huỳnh trả lời Vu Tích Ngọc: "Hôm nay chúng tôi gặp nhau ở cổng bệnh viện."

Lục Ngộ An: "..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!