Sân thứ nhất có sân thượng với vườn hoa, lúc rảnh rỗi có thể hóng mát, nhưng lúc này mà đến đó ôm ấp thì không thích hợp.
Vậy nên, Lục Ngộ An dẫn Nguyễn Huỳnh đến một nhà ăn nội bộ của bệnh viện.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Quán bán đủ các thức uống như cà phê, trà sữa, và còn có đủ loại món ăn vặt nữa.
Chủ nhật, trong tiệm chỉ có một nhân viên phục vụ, nhìn thấy Lục Ngộ An, anh đẹp trai nhiệt tình chào hỏi: "Bác sĩ Lục."
Lục Ngộ An gật đầu, nghiêng đầu về phía Nguyễn Huỳnh: "Em có muốn uống gì không?"
Nguyễn Huỳnh nhìn anh, khẽ nói: "Anh dẫn em tới chỗ này để ôm ấp đó hả?"
Nghe thế, Lục Ngộ An khẽ nhếch khóe môi: "Không phải."
Lục Ngộ An chọc cô: "Anh tính vỗ em ăn no trước, rồi mới tiến hành bước tiếp theo."
Cô nheo mắt liếc anh một cái, không hề tin lời anh nói: "Vậy em uống một ly cà phê nóng nha."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nghe cô nói, Lục Ngộ An khẽ cười, anh gãi nhẹ lòng bàn tay cô, trầm giọng đáp: "Ừm, uống đi."
Muốn uống thì cứ uống, uống không hết thì anh uống, uống xong không ngủ được cũng có anh ở bên cạnh.
Cầm ly cà phê nóng làm ấm tay, Nguyễn Huỳnh hớp thử một ngụm nhỏ, rồi đưa cho Lục Ngộ An: "Bác sĩ Lục, uống thử không?"
Lục Ngộ An giữ tay cô, anh nhếch miệng: "Không ngon bằng cà phê của cô Nguyễn."
Nguyễn Huỳnh không ngờ anh lại đột nhiên nhắc tới chuyện này, cô không kiềm được cong môi, còn có hơi tự hào: "Tất nhiên, cà phê thương hiệu cô Nguyễn không dễ gì pha cho người khác uống đâu."
"Ồ?" Lục Ngộ An nhếch đuôi chân mày, anh nhìn cô với đôi mắt sáng rỡ: "Vậy nên lúc đó em pha cho anh uống, là vì khi ấy em đã thích anh rồi hả?"
Cô ngơ ngác, ai có dè Lục Ngộ An bắt trúng trọng tâm đến vậy.
Suy nghĩ nghiêm túc một hồi, Nguyễn Huỳnh ngẩng đầu nhìn anh: "Hiểu theo hướng này, thì hình như cũng đúng."
Lục Ngộ An giơ tay vỗ trán cô, anh vừa cười vừa nói: "Em hơi bị miễn cưỡng nha."
Nguyễn Huỳnh cong môi, không nhịn được cười nói: "Bởi vì lúc đó, thật ra thứ em thích, là giọng nói của anh."
Nói đến đây, cô mới nhớ ra hình như bản thân mình chưa từng nói cho Lục Ngộ An biết, chuyện cô là đứa mê nghe những chất giọng hay. Nếu đã đề cập tới rồi, thì Nguyễn Huỳnh cũng nói thẳng luôn: "Bác sĩ Lục, anh có biết trên thế giới có những người rất mê tay không?"
Lục Ngộ An nhìn cô: "Anh biết."
Nguyễn Huỳnh "ồ" một tiếng, tiếp tục hỏi anh: "Vậy anh có biết còn có cả những người mê giọng nói không?"
Cô hỏi xong câu này, Lục Ngộ An không có đáp lại ngay lập tức.
Nguyễn Huỳnh nhìn chằm chằm anh, cô chớp đôi mắt to tròn: "Sao anh không nói gì hết vậy?"
"Anh đang nghĩ…" Lục Ngộ An khẽ nhắm mắt rồi nhìn cô nói: "Anh nên giả vờ là biết, hay không biết."
Nguyễn Huỳnh nghẹn lại, rồi đột nhiên cô nhận ra: "Có phải anh biết em…?"
Lục Ngộ An: "Mê giọng nói?"
Nguyễn Huỳnh gật đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!