Chương 47: (Vô Đề)

Triệu Kinh Vĩ ngạc nhiên, đối mặt với ánh mắt lạnh nhạt của ba người, cố gắng nở một nụ cười: "... Khó trách."

Đột nhiên anh ta hiểu ra vì sao Úc Đình Vân lại đến tham gia cuộc họp thường niên của công ty mình, không phải Úc Đình Vân đến cho anh ta thể diện, đến đây là vì thể diện của bạn nối khố và Nguyễn Huỳnh.   

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Triệu Kinh Vĩ là một người biết phán đoán tình hình, anh ta hiểu rất rõ đối với bản thân cái gì là quan trọng nhất.

Vì vậy, anh ta chỉ tốn mấy giây để tiêu hoá tin tức này, thay đổi thái độ với Nguyễn Huỳnh.

"Thì ra cô Nguyễn không phải là người độc thân." Anh ta đùa giỡn nói: "Đúng là tất cả người đẹp đều đã có bạn trai."

Nguyễn Huỳnh mỉm cười: "Những lời này của giám đốc Triệu tôi sẽ coi như là một lời khen dành cho tôi."

Cô không có ý định chào hỏi Triệu Kinh Vĩ, ra hiệu nói: "Giám đốc Triệu không có việc gì khác, tôi và bạn trai qua bên kia nghỉ ngơi."

Tiệu Kinh Vĩ oán giận: "Không có việc gì, hai người đi đi, hy vọng cuộc họp thường niên này sẽ không làm cho hai người thất vọng."

Nguyễn Huỳnh: "Chắc chắn sẽ không." 

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nguyễn Huỳnh nắm lấy cánh tay Lục Ngộ An đi thêm một đoạn, đôi mắt sáng ngời nhìn anh: "Bác sĩ Lục, không chuẩn bị giải thích sao?"

Lục Ngộ An cụp mắt nhìn xuống, nhìn từ khuôn mặt cô nhìn xuống, dừng lại ở chỗ xương quai xanh thanh tú đang lộ ra ngoài của cô. Anh dừng lại, thấp giọng hói: "Em không cảm thấy lạnh sao?"

"..."

Nguyễn Huỳnh cúi đầu nhìn, vành tai hơi nóng: "Hệ thống sưởi ở đây mở rất lớn." 

Cô chọc vào cánh tay Lục Ngộ An: "Anh còn chưa trả lời câu hỏi của em đâu."

Lục Ngộ An hắng giọng, kéo cô ngồi xuống một cái bàn ở trong góc, sau đó nói: "Không phải nói nhàm chán sao?"

Nguyễn Huỳnh giật mình.

Cô tình cờ nói vấn đề này với Lục Ngộ An, cuộc họp thường niên này thật sự rất nhàm chán, vấn đề này anh đều nhớ rất rõ, cho nên anh tự mình đến đây tham gia cuộc họp thường niên nhàm chán này, để giúp cô không cảm thấy nhàm chán.

Nghĩ đến đây, đột nhiên Nguyễn Huỳnh có chút đạo đức giả: "Bác sĩ Lục, anh còn như vậy..." Cô mơ hồ nói: "Nhưng em không thể rời xa anh."

Lục Ngộ An nghe rõ những lời cô nói, nhướng mày: "Thì ra sức hấp dẫn của anh kém như vậy?"

Anh không vội trêu chọc Nguyễn Huỳnh: "Bây giờ bạn gái có thể rời khỏi anh."

Nguyễn Huỳnh nghẹn ngào, cố nén cười nhìn anh: "Em rõ ràng không hề có ý này."

Lục Ngộ An hiểu rõ, rót cho cô một ly nước, nhẹ nhàng nói; "Anh luôn ở đây, sẽ không rời đi. Cho nên em không cần lo lắng."

Không cần phải sợ hãi, lo lắng đến chuyện chia tay.

Hai chữ này có thể vĩnh viễn xoá khỏi từ điển của bọn họ.

Mắt Nguyễn Huỳnh khẽ động, nhẹ nhàng nói: "Biết rồi."

Lục Ngộ An nghiêng đầu: "Đói bụng không? Có muốn ăn chút gì không?"

"Em muốn ăn." Nguyễn Huỳnh nói thẳng: "Nhưng cái váy này của em, ăn nhiều mặc không  đẹp."

Chưa kể kiểu thắt lưng chiết eo, phần eo còn được thiết kế bằng vải lụa mềm mỏng mờ ảo, ăn một chút, sẽ để lộ ra cái bụng nhỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!