Bình thường lúc tan làm, trước cổng đài phát thanh luôn đầy người đến người đi.
Sau khi Nguyễn Huỳnh chào hỏi các đồng nghiệp cùng đi thang máy thì bước ra đại sảnh, cô chỉ cần nhìn một chút là thấy một người đàn ông cao lớn mặc một chiếc áo khoác dài màu đen và quần tây đơn giản đứng cách đó không xa.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trông anh rất dịu dàng và đẹp trai, là một sự tồn tại không thể xem nhẹ trong đám đông.
Nguyễn Huỳnh ngây người nhìn anh và bước chậm rãi về phía anh.
Rõ ràng mới chỉ hai ngày không gặp, không hiểu sao cô lại có cảm giác lâu lắm rồi mình chưa gặp Lục Ngộ An, muốn nhìn anh thật kỹ và lâu thêm một chút.
Như cảm nhận được, người đang gọi điện thoại nhấc mí mắt nhìn về phía cô, khóe miệng của anh hơi cong lên.
Nguyễn Huỳnh bật cười, đôi mắt híp lại cong thành hình trăng lưỡi liềm.
Người gọi đến là bà Trần, đầu tiên bà chỉ trích Lục Ngộ An một tràng, bình thường không về nhà thì cũng thôi, tết Nguyên Đán mà cũng không thèm về ăn một bữa cơm.
Nói một hồi, bà lại bắt đầu nhắc đến ba của Lục Ngộ An, nói hai người luôn bận rộn hơn người khác trong các kỳ nghỉ lễ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Lục Ngộ An lắng nghe, anh biết rằng mình đang nằm im mà cũng trúng đạn.
Anh dỗ bà Trần một lúc lâu, hứa rằng cuối tuần chắc chắn sẽ về nhà ăn cơm.
Bà Trần hừ lạnh: "Vậy trưa thứ bảy con về nhé."
Lục Ngộ An nhíu mày: "Trưa ba của con có ở nhà à?"
"Sao nào?" Bà Trần cáu lên: "Ba của con không có ở nhà thì con không thể về ăn cơm à?"
Lục Ngộ An đưa tay xoa lông mày: "Có thể ạ, vậy trưa thứ bảy con sẽ về."
Vừa dứt lời thì anh thấy Nguyễn Huỳnh.
"Mẹ." Lục Ngộ An hạ giọng: "Mẹ còn muốn nói gì nữa không?"
Bà Trần: "Con nhớ là đã đồng ý đấy nhé, mẹ cúp đây."
Lục Ngộ An: "... Vâng."
Cúp điện thoại, anh nhìn về phía người đã đi đến trước mặt mình: "Điện thoại của mẹ anh."
Nguyễn Huỳnh hơi giật mình, cô khẽ chớp mắt, nín cười nói: "Em đâu đến mức tra hỏi người gọi đến cho anh là ai, bác sĩ Lục."
Lục Ngộ An hắng giọng, anh cụp mắt xuống nhìn cô: "Không muốn biết à?"
"..." Nguyễn Huỳnh nghẹn lời, cô giận dỗi liếc anh một cái: "Nếu anh muốn nói thì em muốn nghe."
Lục Ngộ An cười nhẹ: "Lạnh không?"
"Một chút xíu." Nguyễn Huỳnh nhìn anh: "Anh không lái xe vào đây à?"
Lục Ngộ An hắng giọng: "Anh để ngoài cổng."
Anh nheo mắt nhìn cô chằm chằm, ánh mắt sáng rực.
Nguyễn Huỳnh cảm nhận được sự nóng bỏng trong mắt anh, mặt cô hơi nóng lên: "Anh nhìn gì thế?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!