Hành động ở cổng khu chung cư khiến Nguyễn Huỳnh tự hỏi liệu Lục Ngộ An có ăn dấm chua ở chỗ Úc Đình Vân không?
Trái tim cô bị anh tận tâm trêu chọc tới bất ổn, bên tai cũng ửng đỏ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nguyễn Huỳnh đang muốn đánh trả, Lục Ngộ An cúi đầu cười, nắm tay cô dẫn vào tiểu khu.
Đây không phải là lần đầu Lục Ngộ An đến nơi Nguyễn Huỳnh sống nhưng lần này tới đây so với lần trước, rõ ràng thân phận đã có sự thay đổi.
Nguyễn Huỳnh phát hiện, trong thời gian ngắn, Lục Ngộ An đã quen thuộc mọi ngóc ngách trong nhà cô.
Trong tay cô đang cầm cốc nước ấm mà Lục Ngộ An đưa cho, nhấp từng ngụm nhỏ.
Uống xong, Nguyễn Huỳnh ngước mắt nhìn Lục Ngộ An đang cau mày đứng trước tủ lạnh trong phòng bếp.
Nắng chiều chiếu vào từ song cửa sổ, để lại những vệt sáng đỏ cam loang lổ nhiều màu trên tường, bóng Lục Ngộ An bị kéo rất dài.
Nguyễn Huỳnh đang nhìn, đột nhiên Lục Ngộ An liếc mắt nhìn cô.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tầm mắt hai người ở khoảng cách không xa không gần nhìn nhau, chú ý tới sắc mặt của anh không tốt lắm, Nguyễn Huỳnh thong thả tròn mắt nhìn, lo lắng nói: "Nếu không thì chúng ta ăn ở ngoài?"
Cô không thường nấu cơm, trong tủ lạnh ngoài sữa, trứng và đủ loại rượu trái cây, bia ra thì không có thêm rau củ tươi sống khác.
Lục Ngộ An nhìn biểu tình nhỏ có phần chột dạ của cô, trong mắt lướt qua ý cười nhàn nhạt: "Bình thường em cũng ăn ở ngoài à?"
Rõ ràng là một câu hỏi rất bình thường nhưng Nguyễn Huỳnh nghe xong không hiểu sao lại cảm thấy hơi căng thẳng.
Đối diện với ánh mắt sáng rực của anh, cô chậm chạp gật đầu như một học sinh ngoan ngoãn: "Em cũng sẽ tới nhà Tư Niệm ăn cơm."
"..."
Im lặng một hồi, Lục Ngộ An bất đắc dĩ nhếch môi: "Muốn ăn gì? Anh tới siêu thị mua."
Nguyễn Huỳnh định đi cùng Lục Ngộ An nhưng cô rất rõ tình trạng cơ thể của mình, đầu cô còn hơi choáng váng, đi rồi chẳng những không giúp đỡ được gì, thậm chí có thể thành trở ngại, phiền toái.
Cô không dám kén chọn, ngoan ngoãn nói: "Cái gì cũng được."
...
Gần đây có mấy siêu thị gia đình, Nguyễn Huỳnh nói với Lục Ngộ An mấy siêu thị mình hay đi, anh lại ra ngoài.
Người đi rồi, đối diện với sự trống vắng, căn nhà không có hơi thở của anh, Nguyễn Huỳnh cảm thấy mình có chút không kịp thích ứng.
Cô đứng ngây ngốc ở trong phòng khách, lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Tư Niệm.
Nguyễn Huỳnh cảm thấy trạng thái trước mắt của mình hơi khoa trương, cô cần tìm người để phân tán lực chú ý một chút.
Nguyễn Huỳnh: [Đang làm gì thế?]
Tư Niệm: [Quyến rũ anh đẹp trai.]
Nguyễn Huỳnh: [?]
Tại quán cà phê, gửi tin nhắn trả lời Nguyễn Huỳnh xong, khóe môi Tư Niệm dịu dàng nhìn người đàn ông đang chờ cà phê ở cách đó không xa.
Anh ấy vừa đến, lực chú ý của khách trong quán cà phê đều đặt trên người anh ấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!