Sáng sớm, trời mới vừa tờ mờ sáng, bên trong phòng vô cùng yên tĩnh chỉ nghe thấy tiếng hít thở đều đều của người đang nằm trên giường.
Đột nhiên tiếng hít thở trở nên nặng nề.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Lục Ngộ An tỉnh giấc, dần dần ý thức được chuyện gì đã xảy ra, bất đắc dĩ cau mày. Sau đó, Lục Ngộ An thay chăn màn rồi đi vào phòng tắm.
Ánh đèn trong phòng tắm sáng trưng, lúc anh vô tình nhìn thấy khuôn mặt mình trong gương, khóe miệng đột nhiên giật giật.
Anh hoàn toàn không ngờ tới, ngay cả trong thời kì dậy thì anh cũng chưa từng bị mộng tinh vậy mà sau khi gặp Nguyễn Huỳnh lại hay gặp phải như vậy.
Mẹ của Lục Ngộ An vốn là bác sĩ đông y cho nên đối với loại chuyện này anh cũng không kiêng kị gì.
Hồi còn học cấp hai và cấp ba, cơ thể anh bắt đầu thay đổi, mẹ anh cũng từng hỏi anh về chuyện này.
Tuy Lục Ngộ An nghĩ rằng chuyện này không có gì đáng phải xấu hổ, nhưng rốt cuộc anh cũng ngại ngùng khi nói chuyện này với người khác. Hơn nữa, anh còn rất ít khi gặp phải chuyện như vậy.
Chuyện này khiến bà Trần lo lắng suốt một thời gian, sợ rằng anh ở phương diện đó không được.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Sau này, lúc anh lên đại học, bà cũng thường xuyên nghe ngóng, sau khi biết được anh ở trường không có yêu đương với ai, bà lại vô cùng lo lắng. Bà còn từng nhiều lần nói bóng gió với Lục Ngộ An rằng bà sẽ không quan tâm đối tượng yêu đương của anh là nam hay nữ, chỉ cần là con người là được.
Một người đàn ông khỏe mạnh, bình thường mà sống thuần khiết quá cũng không tốt.
Lục Ngộ An không phải là không có dục vọng, chỉ là bình thường công việc bận rộn khiến anh mệt mỏi quá mà thôi.
Anh bận rộn cả ngày xong thì đi ngủ cho nên quả thực không quá hứng thú với phương diện chuyện đó. Thỉnh thoảng sáng sớm tỉnh dậy sẽ có phản ứng, anh cũng sẽ đi tắm nước lạnh để giải quyết.
Đêm đó là lần đầu tiên anh mơ thấy mình làm chuyện đó chân thực đến vậy, mà người trong mơ chính là Nguyễn Huỳnh.
Cô uống rượu, khuôn mặt cô ửng hồng, giọng nói cũng không còn nghiêm túc như thường ngày nữa nhưng vẫn nhẹ nhàng êm ái như trước, cảm giác giống như có thể khiến trái tim người nghe tan chảy. Cô giang hai tay về phía Lục Ngộ An, muốn anh ôm cô, muốn anh hát cho cô nghe, kể chuyện cho cô.
Trong mơ, cô rất giỏi làm nũng.
Lục Ngộ An cũng hết cách với cô, anh đang định đi tìm truyện để kể cho cô nghe thì Nguyễn Huỳnh đột nhiên ôm lấy cổ anh, kéo anh xuống gần cô hơn, sau đó ngẩng đầu lên nhìn Lục Ngộ An, ánh mắt sáng lên, cô nói: "Lục Ngộ An… Ưm… Hôn em đi…"
Lục Ngộ An còn chưa kịp phản ứng, cô đã kiễng chân lên hôn anh.
Hơi thở của cả hai trở nên nặng nề, bên trong phòng thỉnh thoảng lại vang lên tiếng môi lưỡi dây dưa, sau đó anh ôm lấy cô đảo khách thành chủ.
"…."
Nghe thấy Lục Ngộ An nói như vậy, hai tai Nguyễn Huỳnh nóng bừng, hai gò má càng ửng hồng hơn trước.
Cô trừng mắt nhìn anh, chọc vào bả vai anh, nói một cách mơ hồ: "Thì ra bác sĩ Lục đã có ý đồ như vậy với em từ lâu rồi nha."
Lục Ngộ An cảm thấy hôn cô nhiều sẽ thành nghiện, hầu kết anh lên xuống, hôn nhẹ lên môi cô một cái, thản nhiên thừa nhận: "Còn em thì sao?"
"Không nói cho anh biết đâu." Hai tay Nguyễn Huỳnh ôm chặt lấy vai anh sau đó cô ngẩng đầu lên hỏi: "Hôn một cái nữa rồi đi ngủ nhé?"
Sắc mặt Lục Ngộ An tối sầm lại, anh há miệng ngậm lấy cánh môi mềm mại của cô, dùng hành động thực tế để trả lời, khiến cô thỏa mãn.
Sáng ngày hôm sau, sau khi ăn sáng xong, cả ba người Nguyễn Huỳnh nhanh chóng xuất phát đến sân bay.
Thời tiết ở Băng Thành rất lạnh, cơn sốt của Nguyễn Huỳnh còn chưa hạ hoàn toàn, cô chóng mặt choáng váng. Thôi Đồng đi bên cạnh hai người, không dám lên tiếng.
Lên máy bay, Nguyễn Huỳnh và Lục Ngộ An ngồi cạnh nhau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!