Chương 42: (Vô Đề)

Sau khi viết thiệp xong, Nguyễn Huỳnh bóp cổ tay than thở, mấy ngày sau, cô sẽ không được gặp Lục Ngộ An nữa.

Lục Ngộ An bận đầu tắt mặt tối, cô cũng chẳng khác là bao.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Chạng vạng thứ năm trong tuần, Nguyễn Huỳnh càng bất ngờ hơn khi nhận được điện thoại của Thôi Trị.

Ông ở bên dưới đài phát thanh, hỏi cô có thể đi uống cà phê với ông không, ông có chuyện này muốn nhờ cô giúp đỡ.

Nguyễn Huỳnh tranh thủ thời gian xuống dưới tầng, Thôi Trị hiền lành nhìn cô rồi bật cười: "Chú Thôi đến đây có làm phiền cháu không?"

"Không ạ." Nguyễn Huỳnh nhìn mái đầu lại bạc hơn của ông, đáp.

Đứng ngoài cửa hơi lạnh, Nguyễn Huỳnh bảo Thôi Trị đi theo mình vào quán cà phê bên cạnh nói chuyện.

"Chú Thôi uống gì không?" Nguyễn Huỳnh hỏi.

Thôi Trị: "Chú không uống đâu, một cốc nước lọc là được."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nguyễn Huỳnh bất đắc dĩ gọi hai cốc trà gừng nóng với nhân viên.

"Chú Thôi."

Nguyễn Huỳnh ngồi xuống ghế đối diện Thôi Trị: "Chú tìm cháu có việc gì cần làm gấp à?"

Thôi Trị đưa cái túi lớn trong tay cho cô, dịu giọng nói: "Tết Nguyên Đán chú Thôi hơi bận nên chú đến chúc cháu năm mới vui vẻ trước, quà chú đã chuẩn bị trước cho cháu đây."

Nguyễn Huỳnh cụp mắt nhìn chiếc túi hơi quen thuộc kia: "Cảm ơn chú Thôi. Cháu lớn rồi, không cần quà nữa đâu."

"Trong lòng chú, cháu mãi mãi là một đứa trẻ." Thôi Trị hồi tưởng chuyện cũ, nói: "Cháu quên lời ba dặn rồi à?"

Nguyễn Huỳnh thoáng khựng lại một chút.

Thôi Trị nhìn cô, cười: "Cháu là con gái của ba cháu nhưng cũng là một nửa con gái của chú Thôi, ngoại trừ vẻ ngoài trưởng thành, cháu vẫn luôn là một đứa trẻ."

Ngực Nguyễn Huỳnh nóng lên, đúng lúc nhân viên phục vụ bưng trà gừng lên, Nguyễn Huỳnh mới không bị mất bình tĩnh.

Cô nâng cốc trà gừng sưởi ấm tay, nhìn Thôi Trị: "Chú Thôi gặp khó ăn gì à? Chú cứ nói thẳng với cháu, nếu giúp được thì chắc chắn cháu sẽ giúp chú."

Nghe vậy Thôi Trị thở dài: "Vậy chú Thôi sẽ không nói lòng vòng với cháu nữa."

Nguyễn Huỳnh gật đầu: "Chú cứ nói đi."

Ngoại trừ chuyện liên quan đến con gái Thôi Đồng của ông thì chẳng còn chuyện gì có thể làm Thôi Trị đau đầu đến nỗi phải nhờ Nguyễn Huỳnh giúp đỡ cả.

Mà sự thật cũng đúng là vậy.

Thôi Trị nói với Nguyễn Huỳnh rằng ông đã phát hiện ra Thôi Đồng đang yêu qua mạng. Trước đây, cô ấy nói với ông là Tết âm năm nay muốn đến tận cùng miền bắc để du lịch, gặp mặt người yêu qua mạng.

Ban đầu, Thôi Trị rất đồng ý cho cô ấy đi chơi, ra ngoài cho khuây khỏa.

Sau khi biết việc này, đương nhiên ông không cho phép nữa. Nhưng Thôi Đồng lại làm ầm lên, thậm chí còn rời nhà bỏ đi. Ông hoàn toàn không làm gì được Thôi Đồng.....

Nguyễn Huỳnh lấy làm ngạc nhiên, im bẵng trong giây lát: "Thế chú có số điện thoại người yêu qua mạng của con bé không?"

Thôi Trị lắc đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!