Chương 41: (Vô Đề)

Tuyết nhân tạo đã ngừng rơi, nhưng vẫn còn một vài bông tuyết lơ lửng trong không trung đang rơi với tốc độ chậm chạp.

Môi trường xung quanh ồn ào, có tiếng reo hò, tiếng nhảy nhót và thậm chí là tiếng la ó.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Riêng chỉ nơi hai người họ là yên tĩnh, không ai có thể xâm phạm.

Họ như có một tường rào vô hình.

Nhận ra trong mắt Nguyễn Huỳnh có chút thay đổi, Lục Ngộ An nhìn thẳng vào cô, trầm giọng hỏi: "Còn gì nữa không?"

Nguyễn Huỳnh ánh mắt khẽ lóe lên, cô nhìn anh rồi khẽ chớp mắt nói: "Còn rất nhiều, anh khám phá từ từ ha?"

Lục Ngộ An nhướng mày, trên môi hiện ý cười, như ngầm hiểu ra rồi.

Điều anh thiếu nhất là sự kiên nhẫn.

Hai người ngồi trong nhà hàng một lúc, chuẩn bị rời đi.

"Tôi đi vệ sinh." Nguyễn Huỳnh muốn dặm lại lớp trang điểm.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Lục Ngộ An đứng dậy đi với cô, đưa tay về phía cô.

Nguyễn Huỳnh nhìn cánh tay dài của anh, ngập ngừng đưa chiếc áo khoác sau ghế cho anh.

Lục Ngộ An nhận lấy, thấp giọng hỏi: "Cần tôi đi cùng không?"

Nguyễn Huỳnh sững sờ, khóe mắt liếc nhìn mấy cánh đàn ông đang đợi trước cửa toilet gần đó, cười đáp: "Được thôi."

Trước cửa nhà vệ sinh có khá nhiều người, một lúc sau mới đến lượt Nguyễn Huỳnh.

Ra khỏi toilet, cô đến bồn rửa mặt trang điểm lại, ăn uống làm trôi lớp son môi, cô cầm thỏi son và nhìn vào gương thì thấy người phản chiếu trong gương.

Lục Ngộ An gác áo khoác của cô trên cánh tay, áo khoác của cô màu kem, còn áo khoác anh mặc hôm nay là màu đen. Hai người hoàn toàn tương phản nhau.

Rõ ràng anh không làm gì cả, mà chỉ cầm áo khoác của cô thôi cũng khiến trong lòng Nguyễn Huỳnh gợn sóng.

Cô nghĩ, có lẽ cô thật sự không cần Lục Ngộ An theo đuổi ra sao, cô sẽ tự giác nhào vào lòng anh.

Đối với cô, mọi hành động của người này đều hấp dẫn chết người. Cô muộn màng nhận ra rằng mình thích anh trong từng giây từng phút.

Cảm nhận được ánh mắt của cô, Lục Ngộ An ngẩng đầu nhìn cô.

Ánh mắt hai người chạm nhau qua tấm gương tròn bị dòng người ngăn cách.

Cô nhìn anh qua gương, anh nhìn cô đứng trước gương.

Nguyễn Huỳnh đang thoa son môi, dáng người hơi nghiêng, nhìn thoáng qua có thể thấy được đường cong cơ thể hoàn mỹ.

Màu son của cô không phải là màu đỏ tươi, nó hơi giống màu cam cháy.

Lục Ngộ An nhìn cô tô son, dời ánh mắt nhìn đôi môi đỏ mọng ẩm ướt của cô, ánh mắt xao động.

Sau khi trang điểm xong, Nguyễn Huỳnh rửa tay và đi về phía Lục Ngộ An.

Đứng trước mặt anh, Nguyễn Huỳnh cười nhẹ: "Tôi xong rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!