Nếu ai đó nói với Nguyễn Huỳnh khi cô gặp Lục Ngộ An lần đầu tiên rằng anh là một người sẽ công khai thể hiện tình cảm, cô tuyệt đối không tin.
Nhưng bây giờ, cô không tin cũng không được.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cô phát hiện ra rằng sau khi Lục Ngộ An đón nhận tình cảm, nó rất khác với ấn tượng mà anh để lại cho Nguyễn Huỳnh.
Nguyễn Huỳnh không ngờ rằng sau khi anh tỏ tình xong lại như thế này, một người "cuồng yêu". Anh luôn có thể thẳng thắn nói với mọi người rằng anh thích cô và đang theo đuổi cô.
Tự nhiên, Nguyễn Huỳnh nghĩ đến một từ.
Ngoài lạnh trong nóng.
Vẻ tương phản của Lục Ngộ An, bản thân cô cũng rất sốc.
Và dường như cô cũng thích anh như vậy.
"Anh…" Nguyễn Huỳnh nghĩ mà hai má ửng hồng nhìn anh: "Không sợ bị đồng nghiệp chê cười sao?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Lục Ngộ An nhướng mày, cười như không cười, hỏi: "Chê cười gì chứ?"
"Thì là… Tên cuồng yêu?" Nguyễn Huỳnh nghĩ tới từ này.
Nghe được một từ quá đỗi xa vời với mình, Lục Ngộ An cười nhạt, nhắc nhở Nguyễn Huỳnh: "Tôi còn chưa tới mức đó đâu."
Nguyễn Huỳnh định bác bỏ thì chợt bắt được điểm chốt trong câu nói của anh.
Cô không nói nên lời, khó chịu nhìn anh: "Bác sĩ Lục, anh đang gài bẫy tôi?"
Lục Ngộ An nhìn đôi mắt long lanh đang nhìn mình của cô, yết hầu của anh khẽ chuyển động. Nguyễn Huỳnh nghĩ mình đang dọa người, nhưng thực tế toàn là đang "dụ dỗ" người ta.
Anh chăm chú nhìn cô một hồi, sau đó nghiến chặt răng, lại cắn nhẹ đầu ngón tay cô, để lại dấu răng.
Sự đụng chạm ẩm ướt khiến hơi thở của Nguyễn Huỳnh nặng nhọc, cô có thể cảm nhận được một luồng điện chạy qua nơi răng anh tiếp xúc, trực tiếp đánh vào ngực cô.
Nhịp tim của cô đột nhiên tăng nhanh, nhiệt độ cơ thể cũng dần nóng lên: "Anh..."
Lục Ngộ An vẫn kiềm chế bản thân, chỉ cắn đầu ngón tay như một hình phạt nhỏ, sau đó kiềm chế những xung động tiếp theo.
Anh nhìn Nguyễn Huỳnh đây sâu xa, thanh âm khàn khàn nói: "Không hại em."
Hàng lông mi Nguyễn Huỳnh khẽ run, cô luôn cảm thấy ánh mắt anh nhìn mình, tựa hồ đang đè nén một loại dục vọng nào đó.
Sau khi ý thức được, Nguyễn Huỳnh mím môi dưới, vội vàng rút tay về, đặt lên đùi nghiêm chỉnh, nói: "Vậy chúng ta trở về thôi?"
Lục Ngộ An ừm đáp, chợt nhớ tới một chuyện: "Đợi tôi một chút."
Nguyễn Huỳnh nhìn anh mở cửa xe đi xuống, từ trong cốp xe lấy ra hai cái túi. Trở vào xe, anh liếc nhìn đồng hồ và đưa chiếc túi cho Nguyễn Huỳnh.
"Gì vậy?" Nguyễn Huỳnh cúi nhìn.
Lục Ngộ An nghiêng đầu nhìn cô, thanh âm lanh lảnh: "Nguyễn Huỳnh, chúc giáng sinh an lành."
Nguyễn Huỳnh nhận lấy, một túi rất nặng, cô không có thời gian xem, cô phát hiện trong túi còn lại có một trái táo rất đẹp và tươi.
Cô ngắm nghía một hồi, không khỏi cười nói: "Tôi còn tưởng anh không đón lễ này chứ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!