Chương 4: (Vô Đề)

Vẫn còn sớm, trong phòng bệnh vẫn còn ồn ào nhưng không quá ầm ĩ, sẽ không ảnh hưởng đến cuộc trò chuyện của mọi người.

Lục Ngộ An bị ngắt lời, nghe thấy giọng nói rõ ràng vang lên ở đầu dây bên kia. Trên gương mặt hờ hững của anh thoáng hiện lên vẻ ngạc nhiên: "Là tôi đây."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Anh nói ít mà ý nhiều: "Kỳ Kỳ có chuyện muốn nói với cô."

Cô đang định nói "Được" thì bên tai đã truyền đến giọng nói cao vút tung tăng của Kỳ Kỳ: "Chị ơi, em là Kỳ Kỳ đây. Em nhờ anh Lục gọi điện thoại cho chị. Liệu có làm phiền chị không ạ?"

Kỳ Kỳ vẫn còn nhỏ nhưng rất hiểu chuyện và vô cùng lễ phép.

Nguyễn Huỳnh nghe thấy vậy vừa vui mừng, vừa cảm thấy có chút chua xót.

Cô đi đến bên cửa sổ ngồi xuống ghế, nói khẽ: "Đương nhiên là không rồi, chị từng nói Kỳ Kỳ muốn tìm chị lúc nào cũng được mà."

Cô bé nói với Nguyễn Huỳnh: "Chị ơi, vừa nãy em với anh Lục đã ăn bánh ngọt mà chị đưa cho em, bánh ngon lắm đó. Cảm ơn chị ạ."

Nguyễn Huỳnh bất ngờ: "Bác sĩ Lục cũng ăn sao?"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nghe đến đây, Kỳ Kỳ trả lời thành thật: "Ăn chứ, anh Lục cũng nói nó rất ngon."

Vừa dứt lời, cô bé còn cố tình bảo Lục Ngộ An xác nhận: "Anh Lục, có phải cái bánh ấy ngon lắm không?"

"..." Lục Ngộ An nhướng mày nhìn Kỳ Kỳ giơ điện thoại lên, trong đầu bỗng nhiên hiện lên đôi mắt và gương mặt mà mình nhìn thấy buổi sáng. Anh im lặng một lúc mới trả lời: "Ừm, ngon lắm."

Nghe thấy giọng nói của Lục Ngộ An, Nguyễn Huỳnh lặng lẽ nhếch môi, cố tình nói: "Bác sĩ Lục thích là được rồi."

Lục Ngộ An: "..."

Anh nhìn điện thoại, lạnh lùng nói: "Kỳ Kỳ thích."

Nguyễn Huỳnh nhướng mày, nghe thấy ẩn ý trong câu nói của anh.

Anh nói ngon là vì Kỳ Kỳ thích, chứ không phải là vì bánh kem mà mình tặng. Cô hiểu rõ mối quan hệ logic trong chuyện này.

Nhưng Nguyễn Huỳnh không quan tâm những điều này, cô không phải người theo đuổi Lục Ngộ An nên sẽ không bị đả kích bởi những lời nói đó. Lý do cô nói như vậy là vì muốn nghe thấy giọng nói của anh nhiều hơn một chút mà thôi.

Giọng nói của anh khiến cô hứng thú hơn là con người anh.

Nguyễn Huỳnh đang nghĩ ngợi, giọng nói của Kỳ Kỳ lại truyền đến: "Chị ơi, em chỉ muốn cảm ơn chị thôi. Em phải đi ngủ rồi, khi nào em nhớ chị sẽ gọi điện thoại cho chị tiếp nhé. Chúc chị ngủ ngon."

Nguyễn Huỳnh khẽ mỉm cười, ấm áp dỗ dành: "Được, chúc Kỳ Kỳ ngủ ngon…" Cô dừng một chút rồi bổ sung thêm: "Vào giờ này, chắc bác sĩ Lục vẫn chưa ngủ nên chị không chúc bác sĩ Lục ngủ ngon đâu nhé."

Lục Ngộ An đang nghiêng người cầm điện thoại bỗng khựng lại, nghe thấy giọng nói ở đầu dây bên kia: "Bác sĩ Lục vất vả rồi."

"..." Lục Ngộ An nhíu mày, nhìn chằm chằm vào cuộc gọi vẫn chưa tắt, trầm giọng khách sáo nói: "Cảm ơn cô Nguyễn đã quan tâm, tạm biệt."

Nhìn màn hình cuộc gọi đã kết thúc, Nguyễn Huỳnh nhếch môi, ánh mắt dời lên rồi dừng lại ở dãy số rất dễ nhớ.

Cô nhìn một lúc rồi di chuyển ngón tay, lưu dãy số đó.

Ngày hôm sau trời quang mây tạnh, bầu trời xanh tươi rực rỡ ánh nắng, vừa sáng sủa vừa ấm áp.

Có lẽ là vì từng bị "mù" tạm thời nên bây giờ Nguyễn Huỳnh vẫn thấy hơi sợ ánh sáng mạnh. Cô kéo rèm cửa sổ ra được mấy giây rồi lại kéo vào, chỉ chừa lại một khe hở nhỏ đủ để ánh sáng len lỏi vào trong phòng.

Buổi sáng, Tư Niệm xách theo cơm trưa đến tìm Nguyễn Huỳnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!