Lục Ngộ An nói đây là lần đầu tiên anh theo đuổi người khác, Nguyễn Huỳnh cũng tin tưởng anh.
Dù sao thì đối với diện mạo của anh mà nói, người muốn theo đuổi anh cứ như tre già măng mọc, dù là đồng giới hay khác giới thì cũng không hề ít. Huống chi công việc của anh là bác sĩ, tính cách cũng rất tốt, người muốn theo đuổi anh lại càng nhiều hơn.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nếu nói đây là lần đầu tiên anh thích ai đó, Nguyễn Huỳnh cũng nửa tin nửa ngờ.
Năm nay anh hai mươi chín tuổi, hơn hai mươi năm và gần ba mươi năm không thích ai, hơi giống mấy lời lẽ dùng để dỗ một cô gái không hiểu chuyện đời.
Lục Ngộ An chú ý tới sự thay đổi từ vẻ mặt của Nguyễn Huỳnh, anh hơi bất đắc dĩ.
Cô là người viết hết suy nghĩ trong lòng lên mặt.
"Nguyễn Huỳnh." Lục Ngộ An thu hồi suy nghĩ, nghiêm mặt nói: "Cần anh làm gì đó để chứng minh không?"
Nguyễn Huỳnh hoàn hồn, đối diện với đôi mắt trầm tĩnh sâu thẳm của anh, cô chậm rãi lắc đầu: "Không cần."
Thật ra mặc kệ Lục Ngộ An có hay không thì cô cũng không để ý lắm. Trước đây anh chưa từng thích ai, đương nhiên rất tốt nhưng nếu như anh có thì cô cũng sẽ không để ý quá mức.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Bọn họ đều là người trưởng thành chín chắn, từng trải qua chuyện yêu đương cũng rất bình thường.
Mặc dù trên mặt trang giấy về trải nghiệm yêu đương của Nguyễn Huỳnh cũng có thể nói là trống rỗng nhưng tình huống của cô hơi đặc biệt. Hơn nữa nếu nhìn kỹ, giai đoạn cô học cấp ba, thực ra có từng thầm thích một người.
Nghĩ vậy, Nguyễn Huỳnh ngước mắt nhìn Lục Ngộ An: "Tôi có cần báo cáo về mấy giai đoạn tình cảm của tôi không?"
Lục Ngộ An: "Không cần."
Nguyễn Huỳnh ậm ừ: "Nhưng anh nói của anh."
Mặc dù cô không hoàn toàn tin tưởng.
Nghe lời này, Lục Ngộ An cười khẽ, anh nhắc nhở cô: "Nguyễn Huỳnh, tôi là người theo đuổi em, em là người được theo đuổi. Tôi muốn theo đuổi em nên không quan tâm lịch sử yêu đương của em, chỉ cần bây giờ em đang độc thân thì tôi sẽ theo đuổi."
Suy nghĩ của anh và Nguyễn Huỳnh giống nhau, quá khứ là quá khứ.
Nguyễn Huỳnh ậm ừ, nói nhỏ: "Có qua có lại thôi mà."
"Em có đặc quyền." Lục Ngộ An nhếch môi: "Đặc quyền được người ta theo đuổi là không cần phải nói."
Nguyễn Huỳnh nghe vậy thì không nhịn được cười: "Được rồi. Vậy sau này anh muốn biết là có thể hỏi tôi."
Lục Ngộ An đáp: "Được."
Trong nhà Nguyễn Huỳnh không có dép cho nam giới, cô mở cửa tủ giày ra nhìn, rồi lại nhìn về phía Lục Ngộ An: "Dùng tạm nhé?"
Lục Ngộ An thấy cô lấy ra đôi dép màu trắng kiểu lông nhung hình con thỏ, anh cúi người nhận lấy, đi vào: "Không chấp nhận."
"..."
Lục Ngộ An nhìn xung quanh một lượt, nhà Nguyễn Huỳnh không lớn, trang trí cũng rất ấm áp. Chẳng qua tấm thảm trên ghế sô pha lại lộn xộn, có thể là do vừa nãy cô vội vàng thu dọn không cẩn thận kéo xuống.
Trên bàn trà đặt một bó hoa, là hoa mẫu đơn trắng kết hợp với hoa violet, trên bàn rơi vài cánh hoa và lá cây.
Lục Ngộ An không nhìn quá nhiều, anh chỉ liếc mắt nhìn sơ qua rồi đi theo Nguyễn Huỳnh vào phòng bếp.
Căn nhà mà Nguyễn Huỳnh thuê có phòng bếp không lớn, hằng ngày cô cũng không thường vào bếp. Vì vậy phòng bếp còn sạch sẽ và ngăn nắp hơn Lục Ngộ An dự đoán rất nhiều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!