Chương 38: (Vô Đề)

Ánh đèn nhấp nháy trong quán bar mờ mờ ảo ảo. Cách đó không xa vang lên tiếng hát của ca sĩ phòng trà, ca từ rõ ràng nghe vừa dứt khoát lại vừa du dương.

Giống như lời Lục Ngộ An nói với cô.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nguyễn Huỳnh không ngờ đêm nay Lục Ngộ An lại nói hai câu này với mình.

Cô tưởng anh sẽ đợi thêm một thời gian nữa.

Thật ra Lục Ngộ An cũng muốn hai người thân thiết hơn một chút, gần gũi với nhau hơn chút nữa rồi mới nói.

Dường như nói ra bây giờ có hơi liều lĩnh.

Nhưng anh không hề hối hận sau khi nói ra. Thích Nguyễn Huỳnh, muốn theo đuổi cô là cảm nhận và suy nghĩ thật lòng ngay lúc này của anh, từ trước đến nay anh chưa bao giờ làm chuyện ngược lại với suy nghĩ của mình.

Ánh đèn mập mờ hắt xuống đỉnh đầu hai người, phác họa hình dáng của bọn họ.

Hai người không nói gì mà chỉ nhìn nhau, chất chứa dáng vẻ của đối phương vào trong mắt mình.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Tim cô đập loạn nhịp hồi lâu, đang muốn hỏi lẽ nào Lục Ngộ An làm gì cũng hỏi ý kiến cô nghiêm túc như thế? Lời vừa đến bên miệng, Nguyễn Huỳnh lại không kìm được muốn đùa anh: "Anh…"

Lục Ngộ An: "Hử?"

Nguyễn Huỳnh mập mờ: "Nếu như tôi nói không muốn, anh sẽ không theo đuổi nữa sao?" 

Trong quán bar quá ồn ào ầm ĩ, chỉ ngồi cách một cái bàn mà Lục Ngộ An không nghe rõ Nguyễn Huỳnh nói gì. Nhưng thông qua bờ môi mấp máy, anh cũng biết đại khái cô đang nói gì.

Lục Ngộ An mỉm cười bất đắc dĩ: "Vẫn có chứ."

Nguyễn Huỳnh nhướng mày, nhịn cười hỏi: "Vậy dù tôi có đồng ý hay không, chẳng phải kết quả vẫn như vậy sao?"

"Hình như là vẫn như vậy." Lục Ngộ An nghiêm túc trả lời câu hỏi của cô, giọng nói lạnh lẽo: "Nhưng tôi vẫn muốn hỏi em. Nếu như em cho phép, sau này tôi theo đuổi em có hơi đường đột, em không thích hành động và việc làm như vậy, em đều có thể nói thẳng cho tôi biết."

Nguyễn Huỳnh ừm một tiếng, cố kìm nén khóe miệng đang nhếch lên, bắt lấy trọng điểm trong lời nói của anh: "Bác sĩ Lục."

Lục Ngộ An: "Hửm?"

Giọng nói anh trầm xuống, cố tình nhấn mạnh âm cuối khiến màng nhĩ Nguyễn Huỳnh ngứa ngáy.

Cô kìm nén muốn xoa lỗ tai, cười cợt nhìn anh, cô hỏi thẳng: "Anh muốn làm hành động đường đột gì với tôi?"

"..."

Nghe thấy vậy, Lục Ngộ An cụp mắt nhìn cô, thản nhiên đến nỗi khiến Nguyễn Huỳnh ngạc nhiên: "Rất nhiều."

Anh thích cô, muốn bảo vệ cô, muốn yêu cô, muốn nói chuyện thường xuyên với cô, muốn lúc nào cũng phải biết cô đang làm gì, muốn hiểu cô, muốn trở thành người mà cô có thể chia sẻ.

Và anh cũng muốn nắm tay cô, muốn ôm cô, muốn hôn cô… Muốn rất nhiều rất nhiều. Nhưng trước khi làm được những điều này thì Nguyễn Huỳnh phải tự nguyện và đồng ý.

Điều quan trọng là anh muốn khi Nguyễn Huỳnh tìm đến mình không cần suy nghĩ bất kỳ lý do gì cả. Bởi vì suy nghĩ của cô chính là lý do thuyết phục nhất.

Hai người im lặng một lúc.

Gò má và vành tai của Nguyễn Hình đều đỏ bừng và nóng rát trước lời anh nói. Cô thở hắt ra, nói nhỏ: "... Tôi biết rồi."

Cô chớp mắt, ánh mắt kiên định nhìn vào mắt Lục Ngộ An: "Vậy anh cố lên nhé?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!