Chương 37: (Vô Đề)

Lòng bàn tay của Lục Ngộ An rất nóng, thậm chí còn đổ mồ hôi.

Nguyễn Huỳnh biết bàn tay anh rất lớn, nhưng cô chỉ biết được điều đó qua thị giác. Bây giờ, toàn bộ bàn tay anh bao trùm lên bàn tay nhỏ bé của cô, cô mới cảm nhận trực tiếp được.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Tay liền tim.

Khi bàn tay anh nắm trọn bàn tay cô, Nguyễn Huỳnh như nghe thấy tiếng tim đập.

Của cô và hình như có cả của Lục Ngộ An.

Nhận ra cô đang căng thẳng, đáy mắt Lục Ngộ An lóe ý cười, anh nắm chặt tay cô hơn: "Sao không nói gì thế?"

Nguyễn Huỳnh cố gắng điều hòa nhịp tim của mình, ngước mắt liếc anh một cái. Lục Ngộ An đã biết còn cố hỏi. Chẳng qua, từ trước đến nay cô chưa bao giờ là kẻ hèn nhát, cô là tuýp người ngại ngùng nhưng gan dạ, dám nghĩ dám làm.

Lục Ngộ An tán tỉnh cô, cô chắc chắn sẽ đáp trả.

"Đúng là nóng thật." Nguyễn Huỳnh giả vờ bình tĩnh nói: "Sắp đến chúng ta rồi, tiến về phía trước chút đi."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Lục Ngộ An nhờ ánh sáng mờ ảo của chiều tà nhìn đôi tai đỏ ửng của cô, cất giọng nói trầm thấp: "Được."

Hai người tiến về phía trước, hai bàn tay quấn lấy nhau không tách rời.

Mặt cô nóng bừng, nhiệt độ cơ thể cũng tăng cao, ngón tay nóng ran, lòng bàn tay đổ mồ hôi nhớp nháp. Nguyễn Huỳnh thật sự không thích đổ mồ hôi chút nào, cô cảm thấy nhớp nháp khó chịu.

Nhưng lúc này đây, cô lại thấy đổ mồ hôi không khó chịu đến vậy.

Một lúc sau, đến lượt hai người.

Một vòng đu quay mất khoảng mười phút, bây giờ vừa lúc là thời điểm mặt trời lặn xuống núi. Theo từng nấc di chuyển của vòng quay cao chọc trời, Nguyễn Huỳnh nhìn thấy khung cảnh hoàng hôn rực rỡ và đẹp đẽ hơn.

Hoàng hôn nhuộm đỏ của bầu trời chiều giống như hai gò má của thiếu nữ, vừa hồng vừa sáng. Từng đám mây trầm mình buông xuống, từ xa nhìn lại, những tòa nhà cao chọc trời lại trở nên ấm áp hơn bao giờ hết.

Màu hoàng hồn này rất hiếm khi xuất hiện. Nhìn ánh chiều tà đo đỏ, Nguyễn Huỳnh lấy điện thoại ra chụp vài tấm hình.

Chụp xong, cô quay sang nhìn Lục Ngộ An.

Cô chưa kịp mở miệng, Lục Ngộ An đã hỏi: "Chụp hình à?"

"Không phải." Nguyễn Huỳnh bật cười: "Tôi không chụp hình."

Cô quan sát vị trí vòng đu quay đang ở, nhẹ nhàng nói: "Đợi chút nữa là đến điểm cao nhất."

Lục Ngộ An rũ mắt: "Hửm?"

Hô hấp của hai người hòa quyện vào nhau trong buồng ghế khép kín trên chiếc đu quay. Thứ quanh quẩn nơi chóp mũi là hơi thở của đối phương.

Lỗ tai Nguyễn Huỳnh tê dại, cô bình tĩnh dời mắt: "Không có gì, sau này nói cho anh nghe."

Lời vừa dứt, Nguyễn Huỳnh có cảm giác Lục Ngộ An càng siết chặt tay cô.

Buồng ghế chỉ ở trên đỉnh cao trong giây lát, vòng quay cao chọc trời tiếp tục đi xuống.

Khi quay về điểm xuất phát, hai người cùng nhau đi ra khỏi buồng ghế.

Thời gian không còn sớm nữa, Lục Ngộ An quay sang hỏi người bên cạnh: "Có muốn chơi thêm một lúc nữa không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!