Chương 36: (Vô Đề)

Thứ Bảy, mặt trời rực rỡ trên cao. Mùa Đông hiếm có ngày nào mặt trời sáng chói như vậy, cao cao treo trên tầng mây.

Bầu trời cũng xanh hiếm thấy, trong sáng như được nước mưa cọ rửa.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Tối hôm qua Nguyễn Huỳnh bị mất ngủ, lúc mơ màng vào giấc thì đã là hai ba giờ sáng.

Đồng hồ báo thức vang lên, cô cố gắng chống người bò dậy.

Cô kéo rèm cửa sổ ra, đứng bên cửa sổ ngắm nhìn ánh mặt trời rải rác chiếu vào trong, sau đó đeo dép lê bước vào phòng tắm.

Sau khi ra ngoài, Nguyễn Huỳnh đứng ngẩn người tại chỗ vài giây rồi mới đi vào phòng để quần áo.

Hôm nay cô hẹn gặp Lục Ngộ An, nhưng mà hai người hẹn gặp vào buổi chiều.

Nguyễn Huỳnh bận rộn xử lý công việc trong nhà một hồi, rồi mới trang điểm và thay đồ ra ngoài.

Mới vừa bước vào thang máy, cô đã nhận được tin nhắn của Tư Niệm hỏi hôm nay cô đi đâu.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nguyễn Huỳnh: "Lục Ngộ An chưa nói."

Tư Niệm: "Còn chưa nói điểm hẹn mà anh ấy đã bắt cóc cậu đi rồi á?"

Nguyễn Huỳnh cầm điện thoại bật cười: "Gì chứ, tớ có dễ bị bắt cóc thế đâu."

Tư Niệm: "Mong là sau khi cậu nghe được giọng nói của bác sĩ Lục, thấy được bóng dáng của anh ấy mà vẫn kiên định như vậy."

Nguyễn Huỳnh: "..."

Hình như không chắc thật.

Từ lúc mới quen đến giờ, Nguyễn Huỳnh chợt nhận ra sức hấp dẫn của Lục Ngộ An đối với cô thật sự rất lớn.

Ví dụ như hôm thứ Hai, anh vừa hỏi cô có cho hẹn không, cô đã không chút do dự trả lời rằng mấy giờ, hẹn chứ.

Nghĩ đến vẻ chủ động của mình hôm ấy, Nguyễn Huỳnh vẫn còn thấy có hơi hối hận.

Cô phải làm giá một chút mới phải.

Nguyễn Huỳnh vừa đi vừa nghĩ, mãi tới cửa tiểu khu, nhìn thấy bóng dáng mặc áo khoác gió màu đen đứng tựa bên cửa xe chờ mình thì cô mới tán thành với quyết định hôm thứ Hai của mình.

Lúc nằm viện cô từng nghe mấy người xung quanh nói rằng không ai có thể từ chối Lục Ngộ An.

Cô cũng thế.

Nhiệt độ có xu hướng tăng trở lại.

Lục Ngộ An khoác áo gió sẫm màu, anh vai rộng chân dài, rất phù hợp với những kiểu áo dài như này.

Nguyễn Huỳnh nhìn từ dưới lên trên, cuối cùng dừng lại trước ngũ quan lập thể của anh. Da anh trắng sáng, đường nét gương mặt lạnh lùng tự nhiên, sao có thể đẹp đến vậy chứ. Lúc không nói chuyện, cả người anh lộ ra một vẻ cấm dục quy củ.

Rõ ràng anh là một người dịu dàng.

Bất chợt Nguyễn Huỳnh nhớ tới hai ngày trước, Tư Niệm ăn cơm với cô, khi nhắc tới Lục Ngộ An đã phê bình một câu.

Cô ấy nói, Lục Ngộ An là loại người trông có vẻ thì dịu dàng, lịch thiệp, chẳng có chút nguy hiểm gì, nhưng thực tế, anh là sự ẩn nhẫn và lạnh lùng khắc sâu trong xương cốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!