Chương 35: (Vô Đề)

Đèn trong phòng khách vẫn chưa tắt, tối đen như mực, chỉ có ánh sáng khúc xạ từ máy chiếu.

Tư Niệm đi từ trong nhà vệ sinh ra, đúng lúc nhìn thấy Nguyễn Huỳnh đang cầm điện thoại di động cười tươi như hoa . Ánh sáng điện thoại chiếu vào mặt cô, dưới sự bao phủ của bóng tối, trông vô cùng kỳ dị.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Cậu cười cái gì?" Cô ấy tiện tay bật đèn lên.

Nguyễn Huỳnh từ từ nhắm mắt lại, sau đó mở mắt ra nhìn cô ấy: "Tớ cảm thấy..."

Tư Niệm nhìn cô chằm chằm, lắng nghe điều cô chuẩn bị nói.

"Lục Ngộ An đối với tớ giống tớ đối với anh ấy."

Tư Niệm mân mê ngón tay cũng không bất ngờ: "Không phải cậu đã biết chuyện này từ sớm rồi sao?"

Nguyễn Huỳnh nhíu mày: "... Tớ nào có tự luyến như thế."

Tư Niệm nhếch môi lên, mỉm cười dựa vào vai cô: "Tớ cho phép cậu tự luyến."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cô ấy mở điện thoại di động, ấn vào camera trước của máy ảnh, ra hiệu cho cô ngước mắt lên: "Khuôn mặt này của cậu, bác sĩ Lục có thể kiên trì lâu như vậy mà không rung động, đúng là quá trâu bò."

"..." Nguyễn Huỳnh nhìn chằm chằm bản thân ở trong camera vài giây, giải thích thay Lục Ngộ An: "Anh ấy không phải là người nông cạn như vậy."

Tư Niệm ậm ừ: "Cho dù không phải là thích khuôn mặt này của cậu, nhưng lúc anh ấy nhìn thấy khuôn mặt này, nhất định cũng sẽ thích.''

Con người là động vật cảm mến bằng thị giác.

Huống hồ Nguyễn Huỳnh không phải kiểu ưu nhìn, mà là kiểu đẹp chói mắt, nhìn thoáng qua đã thấy choáng, nhìn lại vẫn phải cảm thán vì đường nét trên mặt cô rất khéo léo. Cô là một người đẹp chịu được sự soi mói.

Tuy nói Lục Ngộ An cảm nắng Nguyễn Huỳnh, nhưng chắc chắn không đơn giản vì cô xinh đẹp, chỉ là ai cũng sẽ chú ý hơn đối với những thứ đẹp mắt.

Đương nhiên, nếu Nguyễn Huỳnh không phải mẫu người mà Lục Ngộ An thích thì dù anh có chú ý tới điểm này nhiều hơn, hai người sớm tối bên nhau lâu dần, nó cũng sẽ mai một.

Tư Niệm muốn nói với Nguyễn Huỳnh là: "Cậu phải có niềm tin vào chính mình, bất luận bác sĩ Lục có phải là người nông cạn hay không, anh ấy đều sẽ thích cậu."

Nói xong, cô ấy không nhịn được mà cười: "Cũng giống tớ thôi, dù kiểu thích của tớ với anh ấy khác nhau."

Nguyễn Huỳnh bị những lời trêu chọc của Tư Niệm làm cho bật cười, lông mày cong lên: "Cảm ơn cậu vì đã đánh giá cao tớ như vậy."

Tư Niệm kiêu ngạo: "Khách sáo rồi."

Hai người vui vẻ một lát, Tư Niệm tò mò hỏi: "Vậy bây giờ cậu định làm gì?"

Nguyễn Huỳnh mở lịch làm việc mà Lục Ngộ An gửi tới đưa cho Tư Niệm xem, thong thả nói: "Tuỳ cơ ứng biến."

Cô không biết Lục Ngộ An thích cô đến mức nào, cũng không biết anh sẽ thích mình đến bao giờ.

Cho nên ngay bây giờ, cô phải nắm bắt cơ hội này.

Tư Niệm: "Cố lên, mau bắt bác sĩ Lục về đây, về sau tớ đi khám bệnh có người quen rồi."

Nguyễn Huỳnh liếc cô ấy,  nhấn mạnh: "... Hiện tại và sau này, cậu đều sẽ không bị bệnh."

Tư Niệm: "Ừ." 

Trả lời xong, hai người nhìn nhau cười một cách khó hiểu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!