Chương 34: (Vô Đề)

Bên trong xe thoang thoảng mùi hương gỗ mát lạnh, lúc Lục Ngộ An nói những lời này, sự chú ý không còn ở trên người Nguyễn Huỳnh. 

Nếu không phải trong xe chỉ có hai người thì cô sẽ nghi ngờ những lời này là do người khác nói. 

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nguyễn Huỳnh giật mình, cơ thể đều rung động trước những lời anh nói, tim đập như đánh trống.

Nguyễn Huỳnh vô thức ngước mắt lên nhìn anh.

Anh đang tập trung nhìn đường, chỉ để lại cho cô góc nghiêng mượt mà quyến rũ như trước đây.

Nguyễn Huỳnh nhìn chằm chằm một lúc, áp chế trái tim đang đập loạn nhịp, cô nhẹ giọng nói: "Không phải anh…" Cô dừng lại một chút: "Không thích uống rượu sao?"

Trần Tịch Dương đã từng nói với cô chuyện này, Lục Ngộ An không thích uống rượu, cũng không thích mùi rượu nồng nặc.

Anh rất ít khi đi đến quán bar, hầu hết thời gian anh đi đến đó là vì Úc Đình Vân và những người khác, đó là nơi mấy người bạn của họ tụ họp.

"Không thích." Lục Ngộ An trả lời cô.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nguyễn Huỳnh mím môi: "Vậy…"

Cô sắp xếp lại lời nói, suy nghĩ thăm dò như thế nào mới không quá đáng. Còn chưa nghĩ ra thì Lục Ngộ An đã dừng xe trước cổng khu chung cư của cô.

Tắt đèn xe hơi.

Ánh đèn đường mờ ảo bao phủ rồi hắt vào trong xe, không sáng cũng không tối.

Đôi mắt Lục Ngộ An sáng như sao, sáng rực nhìn chằm chằm vào cô, anh bình thản nói: "Nếu cản rượu cho cô thì có thể chấp nhận được."

Anh thực sự không thích uống rượu nhưng anh có thể uống rượu thay Nguyễn Huỳnh.

Nguyễn Huỳnh hiểu được ý nghĩa đằng sau những lời anh nói, ánh mắt khẽ động.

Trong xe yên tĩnh, chỉ có tiếng hít thở ấm áp giữa hai người lẳng lặng dao động hòa quyện vào nhau.

Lúc Lục Ngộ An cho rằng Nguyễn Huỳnh sẽ không nói tiếp nữa, cô lại dịu dàng cười với anh, dáng vẻ chói sáng rực rỡ đáp: "Được." 

Nguyễn Huỳnh giả vờ bình tĩnh: "Vậy lần sau tôi sẽ gọi điện cho anh."

"..."

Lục Ngộ An nghiêng đầu, ánh mắt bình tĩnh nhìn vành tai đỏ ửng của cô, khàn giọng ừ đáp.

Về đến nhà, Nguyễn Huỳnh lập tức lao người về phía ghế sô pha.

Cô giơ tay lên xoa lỗ tai, vùi đầu vào gối chịu đựng, khóe miệng không khỏi cong lên.

Nguyễn Huỳnh thay đổi tư thế rồi ngẩng đầu nhìn trần nhà. 

Nghĩ đến những lời Lục Ngộ An đã nói, tim cô đập rộn ràng giống như học sinh cấp ba mới biết yêu.

Sau khi tự mình tận hưởng niềm vui, Nguyễn Huỳnh lấy điện thoại di động ra gửi tin nhắn cho Tư Niệm.

Tâm trạng rất tốt, cô phải tìm người chia sẻ mới được.

Nguyễn Huỳnh: [Khi nào cậu về nhà?]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!