Nguyễn Huỳnh hoàn toàn không ngờ sẽ có ngày nghe thấy Lục Ngộ An khen cô xinh đẹp.
Cô bối rối hồi lâu, khó tin nhìn anh, hỏi để xác nhận: "Anh nói gì?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Lục Ngộ An nhìn dáng vẻ mừng rỡ của cô, anh kìm nén khóe môi đang giương lên, xoay người đi vào trong.
Nguyễn Huỳnh vội vàng đuổi theo, rất có tư thế sẽ dây dưa đến cùng: "Bác sĩ Lục, bác sĩ Lục, anh lặp lại những lời vừa rồi đi. Vừa rồi gió lớn quá nên tôi không nghe rõ."
"…"
Lục Ngộ An dừng bước nghiêng đầu nhìn cô.
Nguyễn Huỳnh ngẩn ngơ, gọi anh: "Lục Ngộ An."
Giọng cô hơi khàn, nhẹ nhàng hơn trước kia. Giống như trẻ con làm nũng nên càng làm cho người khác không thể từ chối được.
Trong mắt Lục Ngộ An lóe lên ý cười: "Tôi phải đến phòng bệnh rồi, cô đến phòng làm việc chờ tôi nhé?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Anh dời đề tài quá nhanh, nhanh đến mức Nguyễn Huỳnh không còn cách nào.
Cho dù cô muốn nghe anh khen mình xinh đẹp thì cũng biết không thể chậm trễ công việc của anh.
"Anh đi đi." Nguyễn Huỳnh chỉ vào quầy điều dưỡng ở cách đó không xa: "Hôm nay điều dưỡng Vu có đi làm không? Tôi sẽ qua kia nói chuyện với cô ấy."
Lục Ngộ An: "Có đi làm."
Hai người sóng vai đi về phía quầy điều dưỡng.
Vu Tích Ngọc vừa bận rộn xong, cô ấy nhìn thấy Nguyễn Huỳnh đi tới nên nở nụ cười rạng rỡ vô cùng nhiệt tình: "Cô Nguyễn, cô đến thăm Kỳ Kỳ sao?"
Nguyễn Huỳnh nhìn người còn chưa đi xa, thẳng thắn nói: "Không phải, tôi đến tìm bác sĩ Lục."
Chuyện này có liên quan đến Lục Ngộ An nên Nguyễn Huỳnh không kiêng dè chút nào.
Bước chân Lục Ngộ An hơi dừng lại.
Vu Tích Ngọc cũng sững sờ, tầm mắt đảo quanh hai người. Cô ấy suy ngẫm ra được gì đó nên dài giọng nói: "Thì ra là thế."
Người đã đi xa rồi, Nguyễn Huỳnh cười khẽ: "Hôm nay có bận không?"
Vu Tích Ngọc: "Vẫn ổn."
Cô ấy nghe thấy giọng của Nguyễn Huỳnh nên ngập ngừng hỏi: "Cô bị cảm hả?"
"Cô nghe ra hả?" Nguyễn Huỳnh ngạc nhiên: "Có hơi bị cảm, còn truyền mấy chai nước trong bệnh viện của mấy cô nữa."
Vu Tích Ngọc giật mình: "Cô nói chuyện giọng mũi nặng hơn trước."
Hai người đang trò chuyện thì đột nhiên có tiếng bệnh nhân gọi vang lên từ loa tường.
Vu Tích Ngọc tiến lên hỏi thăm, sau đó nói với Nguyễn Huỳnh: "Cô Nguyễn cứ ở đây nghỉ ngơi đi, tôi đi thay dịch cho bệnh nhân."
Nhìn bóng lưng vội vàng bận rộn của Vu Tích Ngọc, Nguyễn Huỳnh đứng tại chỗ suy nghĩ không biết cô nên đến phòng làm việc của Lục Ngộ An chờ anh hay là chờ bên ngoài đây.
Sau khi bối rối một lát, Nguyễn Huỳnh đi về phía hành lang.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!