Chương 32: (Vô Đề)

Đêm khuya vắng lặng, thời gian lặng lẽ trôi qua, hầu hết những người ngồi ở tầng hai đều là bệnh nhân truyền nước, sức lực tiêu hao gần như cạn kiệt nên cũng an tĩnh hơn nhiều.

Nguyễn Huỳnh và Lục Ngộ An dựa sát cửa sổ, buổi tối gió lớn, bọn họ có thể nghe thấy tiếng gió rít gào bên ngoài cửa sổ rất rõ ràng.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Mà lúc này, âm thanh còn lớn hơn so với tiếng gió, càng khiến người ta không thể xem nhẹ chính là tiếng tim đập.

Thình thịch, thình thịch, đi kèm với tiếng vang nhắc nhở người trong cuộc.

Khoảnh khắc Nguyễn Huỳnh nghiêng người, cơ thể Lục Ngộ An cứng đờ, hô hấp hơi ngừng lại.

Anh cẩn thận nghiêng đầu nhìn Nguyễn Huỳnh đang ngủ.

Có thể là do không thoải mái, mặc dù ngủ nhưng cô vẫn luôn cau mày.

Lục Ngộ An không dám động đậy nữa.

Tư thế cứng ngắc không được tự nhiên, nghe tiếng hít thở mỏng nhẹ rõ ràng dưới cằm lướt nhẹ qua cổ, màu mắt như bầu trời đêm sâu không thấy đáy.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.....

Đến khi Trần Tịnh Dương chạy tới bệnh viện, vừa liếc mắt đã thấy hai người ở trong góc phòng.

Đèn chân không trên đỉnh vẫn sáng rọi như trước, thậm chí có hơi chói mắt. Không biết người bệnh bên cạnh bọn họ đã rời đi từ lúc nào, chỉ còn hai ba người bệnh đang nghỉ ngơi ở phía đối diện.

Ánh sáng bao phủ trên người bọn họ.

Trần Tịnh Dương bình tĩnh quan sát, sâu sắc cảm thấy bầu không khí giữa hai người bọn họ lúc này còn hòa hợp hơn những gì cậu ấy từng biết.

Chú ý tới sự tồn tại của cậu ấy, Lục Ngộ An mở mắt ra, nhắn tin cho cậu ấy: [Tới quầy điều dưỡng sạc đầy điện rồi đem lại đây.]

Trần Tịnh Dương qua đây để đưa túi chườm ấm cho Lục Ngộ An.

Khi nhận được tin nhắn của Lục Ngộ An, cậu ấy vốn không biết anh và Nguyễn Huỳnh đang ở cùng nhau.

Giờ nhìn thấy tin nhắn anh gửi cho mình, Trần Tịnh Dương định tới quầy điều dưỡng.

Đi được hai bước, cậu ấy không nhịn được mà quay đầu lại nhìn hai người đang ngồi dựa vào nhau ở cách đó không xa. Trần Tịnh Dương suy nghĩ một giây rồi giơ điện thoại lên mở ứng dụng chụp hình, 'tách' chụp cho hai người một tấm hình.

Chụp xong, cậu ấy gửi cho Lục Ngộ An: [Anh, không cần cảm ơn đâu.]

Điện thoại rung lên, Lục Ngộ An rũ mắt, bức ảnh Trần Tịnh Dương gửi tới đập thẳng vào mắt anh.

Đúng lúc ấy, người bên cạnh cựa quậy, mơ màng hỏi: "Mấy giờ rồi?"

"..."

Lục Ngộ An cất điện thoại di động, liếc nhìn cô: "Dậy rồi à?"

"?"

Nguyễn Huỳnh sửng sốt, đôi mắt ngái ngủ mờ mịt nhìn anh, rõ ràng là đang mơ ngủ không biết mình ở đâu: "Tôi..."

Vừa mở miệng thì Nguyễn Huỳnh đã bị giọng nói khàn khàn của mình dọa sợ, cô chợt bừng tỉnh: "Ngủ quên."

Hơi thở trong veo nhẹ nhàng ở đầu mũi xa dần, ở cổ cũng không còn cảm giác tê dại khi tóc lướt nhẹ qua.

Lục Ngộ An thu lại tâm tình gợn sóng, giọng nói hơi khàn: "Có thoải mái hơn chút nào không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!