Chương 31: (Vô Đề)

Trong khoảnh khắc da thịt hai người chạm vào nhau, Nguyễn Huỳnh cảm nhận được nhiệt độ cơ thể mình đang tăng lên rõ ràng, trên mặt càng nóng hơn trước khi bàn tay Lục Ngộ An chạm vào.

Thậm chí còn khiến cô sinh ra ảo giác rằng mình đang lên cơn sốt.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Hai người đứng đối mặt, khoảng cách rất gần.

Gần đến nỗi họ có thể ngửi được mùi hương dễ chịu trên người đối phương, có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng của đối phương phả lên da thịt mình.

Đây không phải lần đầu tiên Nguyễn Huỳnh có tiếp xúc da thịt với Lục Ngộ An.

Nhưng cô cảm nhận được rõ ràng lúc này không giống mấy lần trước lắm. Lần trước cô uống say, Lục Ngộ An thuận tay nắm tay cô. Lần trước nữa, hình như là để kiểm tra cho cô.

Mu bàn tay Lục Ngộ An không dừng lại trên trán Nguyễn Huỳnh quá lâu. Anh chỉ dùng tay đo nhiệt độ cơ thể cô rồi rút về.

"Hơi sốt rồi." Lục Ngộ An nhíu mày: "Xin nghỉ được không?"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Vành tai Nguyễn Huỳnh đỏ ửng, hai má còn đỏ hơn vừa rồi. Cô từ từ ổn định lại, tim đập hơi nhanh: "Không ổn lắm."

Nếu không phải bất ngờ xảy ra tình huống đặc biệt, Nguyễn Huỳnh cũng không muốn chậm trễ công việc.

Công việc của cô cũng không quá đặc biệt, hầu hết thính giả vào phòng livestream nghe đài mỗi ngày đều là "bạn lâu năm". Bọn họ chờ mình cả ngày, cô không muốn khiến họ thất vọng.

Nhìn sắc mặt Lục Ngộ An không tốt lắm, Nguyễn Huỳnh mím môi, nhẹ giọng nói: "Tôi tan ca rồi đến bệnh viện tìm anh nhé?"

Lục Ngộ An rũ mày nhìn cô: "Lát nữa uống thuốc, sau đó…"

"Sau đó thì sao?" Đôi mắt Nguyễn Huỳnh sáng long lanh nhìn anh.

Lục Ngộ An nhìn gương mặt đỏ bừng của cô, hầu kết khẽ nhúc nhích: "Uống nhiều nước ấm."

Nghe được câu này, Nguyễn Huỳnh thấy buồn cười: "Hóa ra bác sĩ cũng sẽ nói những lời này."

"..."

"Ừ." Lục Ngộ An trả lời cô: "Nước ấm có hiệu quả tốt."

Nguyễn Huỳnh cong môi cười, giọng nói rất khàn: "Biết rồi."

Lục Ngộ An nghe giọng cô xong, chân mày anh nhíu chặt không thể thả lỏng nổi: "Tôi trở về làm việc trước đây, có việc gì thì gọi điện cho tôi."

Nguyễn Huỳnh đồng ý.

Lục Ngộ An đi rồi, Nguyễn Huỳnh trở về đài phát thanh.

Họng cô đau hơn những lúc cảm lạnh bình thường rất nhiều, bởi vì nguyên nhân nghề nghiệp, Nguyễn Huỳnh khá để ý cổ họng mình.

Nếu không vì mấy ngày nay bận bịu, thật ra cô đã muốn đi bệnh viện kiểm tra từ lâu rồi. Cô nhớ mang máng, lần trước mình bị cảm dẫn tới viêm nhiễm, bị bệnh hơn nửa tháng mới ổn được.

"Chị Nguyễn Huỳnh." Đàm Tuyết Nhi thấy cô đi xuống rồi xách thuốc lên: "Chị đến tiệm thuốc à?"

Nguyễn Huỳnh: "Không có."

Cô lấy thuốc mà Lục Ngộ An cho mình ra nhìn thử, trừ thuốc trị cảm đơn giản và nhiệt kế thì còn có kẹo ngậm thông họng với một hộp thuốc kháng viêm mà cô vô cùng quen thuộc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!