Bảy giờ tối, Nguyễn Huỳnh đúng giờ có mặt ở bệnh viện.
Khi cô đến khu nội trú, hầu hết bệnh nhân còn chưa nghỉ ngơi. Không hiểu sao, những giọng nói thao thao bất tuyệt vọng ra từ phòng bệnh lại tràn đầy hương vị cuộc sống.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Lúc Nguyễn Huỳnh đến hành lang, cô tình cờ gặp được Lục Ngộ An mặc áo blouse trắng, đeo kính.
Đứng cách một khoảng không gần không xa, hai người nhìn nhau. Ánh mắt Nguyễn Huỳnh quét từ trên xuống dưới, lạc trên cổ áo blouse trắng rồi dừng trên cổ áo sơ mi trắng lộ ra bên trong của anh.
Áo sơ mi được cài cúc ngay ngắn, để lộ một nửa hầu kết, nửa lộ nửa không vẫn luôn quyến rũ hơn để lộ hoàn toàn.
Theo ánh mắt của Nguyễn Huỳnh, Lục Ngộ An cụp mắt.
Vài giây sau, anh kìm nén nét cười chợt lóe lên trong mắt, mở mắt nhìn người trước mặt: "Đến một mình à?"
Nguyễn Huỳnh chớp mắt, nhìn gương mặt điển trai đầy sức sống của anh, lỗ tai hơi nhúc nhích: "Ừ. Anh không bận à?"
Vậy mà lại rảnh rỗi đứng đây nói chuyện với cô.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Lục Ngộ An rũ mắt, bên môi là nụ cười nhẹ: "Vẫn chưa tới giờ giao ca."
Nguyễn Huỳnh "ồ" một tiếng: "Anh đã đi thăm Kỳ Kỳ chưa?"
Lục Ngộ An đưa tay về phía cô, giọng dịu dàng: "Thăm rồi, tình hình sau phẫu thuật khá ổn định."
"..." Nguyễn Huỳnh cụp mi, ngẩn ngơ nhìn bàn tay đưa trước mặt mình, chần chừ đưa gói to trong tay cho anh: "Đây là bánh ngọt trong quán Tư Niệm, tôi mua cho mọi người."
Để chắc chắn, Nguyễn Huỳnh hỏi với vẻ do dự: "Đủ chia không?"
Cô mang túi đóng gói bánh kem ngàn tầng đã được cắt thành mười miếng đến đây.
Nhưng cô không chắc có đủ chia hết cho nhân viên cấp cứu đi làm ngày chủ nhật không nữa.
Gói to nhưng không nặng, Lục Ngộ An cầm lấy, nhìn thử: "Đủ."
Nguyễn Huỳnh: "Được vậy thì tốt quá."
Cô còn ôm một bó hoa nhỏ trong tay: "Tôi vào phòng Kỳ Kỳ nhé?"
"Lát nữa tôi sẽ qua đó." Lục Ngộ An vai kề vai đi vào trong với cô.
Sau khi chào hỏi với điều dưỡng trực ở trạm điều dưỡng, Nguyễn Huỳnh đi về phía phòng kỳ kỳ.
Viện trưởng cố ý nán lại bệnh viện để ở bên cạnh Kỳ Kỳ. Sau khi thấy Nguyễn Huỳnh xuất hiện, bà ấy vội vàng đứng lên: "Cô Nguyễn."
Nguyễn Huỳnh nhoẻn miệng cười, Kỳ Kỳ kích động ngồi dậy trên giường bệnh: "Chị Nguyễn, chị đến rồi."
"Ừ." Nguyễn Huỳnh gật đầu chào hỏi viện trưởng, vươn tay xoa đầu Kỳ Kỳ: "Kỳ Kỳ có nhớ chị không?"
Kỳ Kỳ: "Có."
Cô bé cầm tay Nguyễn Huỳnh, ngây thơ nói: "Chị đến nhanh ghê."
Nghe thế, Nguyễn Huỳnh khẽ nhướng đuôi lông mày: "Anh Lục nói với em trước là chị sẽ đến à?"
Kỳ Kỳ gật đầu cái rụp, nói với cô: "Anh ấy nói lúc kiểm tra cho em đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!