Chương 3: (Vô Đề)

Tầm nhìn mờ ảo trở nên rõ ràng, ánh sáng ló vào từ cửa sổ đâm xuyên lớp bụi trôi lơ lửng, dừng trên người họ.

Trong khoảnh khắc cô mở mắt, người đàn ông tên Lục Ngộ An này dần dần hiện lên rõ nét trong mắt Nguyễn Huỳnh.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nước da anh thiên trắng, sống mũi đỡ một chiếc kính gọng vàng, đôi mắt sâu thẳm, xương mày và sống mũi nổi bật, là gương mặt với góc cạnh rõ ràng. 

Nghe thấy câu này của Nguyễn Huỳnh, đôi mắt đào hoa giấu sau lớp kính kia hơi gợn sóng. Anh rũ mi nhìn cô, giọng vẫn như cũ: "Có khó chịu ở đâu không?"

Lúc nói chuyện, Lục Ngộ An đứng rất gần, ở ngay bên tai trái của cô.

Trong giây phút đó, Nguyễn Huỳnh cảm thấy tai mình hơi ngứa.

Cô ổn định tâm trạng rồi nhíu mày: "Khóe mắt bên trái hơi khó chịu, còn bên phải không có cảm giác gì."

Viền mắt bên trái của Nguyễn Huỳnh bị thương khá nghiêm trọng, vị trí vết khâu lại khá dài. Tuy bên phải cũng có nhưng vì ngắn hơn nên cô không thấy khó chịu rõ đến thế.

Lục Ngộ An đã hiểu, anh nói: "Nhắm mắt."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nguyễn Huỳnh không kịp phản ứng: "Hả?"

"Nhắm mắt." Lục Ngộ An kiên nhẫn lặp lại: "Để tôi xem thử tình hình hồi phục của vết thương."

Nghe xong, mi mắt Nguyễn Huỳnh run run, cô làm theo lời anh.

Khi cô nhắm mắt lại, cảm thấy không khác gì lúc che vải trước đó nhưng cũng không quá giống.

Lúc ấy, mắt lẫn phạm vi xung quanh mắt cô đều bị che kín, cô muốn mở mắt ra cũng không được. Nhưng bây giờ, biết không có gì phủ lên mắt, cảm giác của Nguyễn Huyền rõ ràng hơn mấy phút trước. Cô có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của Lục Ngộ An phớt qua bờ mi mỏng của cô lúc anh kiểm tra, phả vào gò má cô.

Cô cũng có thể ngửi được rõ mùi bách mộc hương thoang thoảng trên người anh hơn, sạch sẽ, tinh khiết.

Sự hồi hộp dần tăng lên.

Lục Ngộ An cụp mắt xuống, anh cẩn thận kiểm tra cho Nguyễn Huỳnh: "Hồi phục khá tốt, bây giờ trông vị trí vết khâu còn khá rõ, nếu không có gì xảy ra thì tháng sau nó sẽ lành." 

Anh đứng dậy, mở bệnh án của cô ra xem rồi nói với cô: "Sau khi xuất viện, cô ăn kiêng một thời gian, chú ý vệ sinh mắt, không nên dùng mắt quá nhiều, tháng sau tái khám."

Vừa dứt lời được mấy giây, Lục Ngộ An thấy người trước mặt không phản ứng gì thì hơi khựng lại: "Nguyễn Huỳnh."

Nguyễn Huỳnh giật thót: "Sao?"

Nguyễn Huỳnh đối diện với ánh mắt giấu sau lớp kính của Lục Ngộ An. Cô cố gắng nhớ lại nội dung anh vừa nói: "Tôi biết rồi, tôi sẽ chú ý."

Lục Ngộ An khép bệnh án lại: "Truyền nước xong thì cô xuất viện được rồi." Anh nhấn mạnh: "Tối nay y tá sẽ nói với cô những điều cần lưu ý khác."

Nguyễn Huỳnh gật đầu. Lúc nhìn thấy Lục Ngộ An định đi, cô không nhịn được mà gọi anh lại: "Bác sĩ Lục."

Lục Ngộ An nhìn sang.

Đối mặt với cảm giác áp bức anh mang đến, Nguyễn Huỳnh mấp máy môi, hỏi: "Anh có gương đó không?"

Trên mu bàn tay Nguyễn Huỳnh có kim truyền nên không tiện đứng dậy vào nhà vệ sinh soi gương xem vết thương.

"..."

Nghe được câu hỏi của cô, mấy y tá đứng đối diện giường Nguyễn Huỳnh, mặc áo blouse trắng giống Lục Ngộ An không nhịn được mà cười phá lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!