Chương 28: (Vô Đề)

Chạng vạng, trời sẩm tối, gió mát hiu hiu.

Nguyễn Huỳnh rời bệnh viện về nhà ngủ bù. Vì cô quên đóng cửa sổ nên từng cơn gió lạnh phần phật ùa vào phòng, làm cô bừng tỉnh vì lạnh.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nguyễn Huỳnh hai mắt lim dim nhìn ra ngoài cửa sổ, cô lấy điện thoại trên tủ đầu giường, bấm mở.

WeChat nhận được mấy tin nhắn Tư Niệm gửi đến, hỏi cô tối nay có muốn đến quán cà phê ngồi một lúc không, giờ này trong quán không quá đông người.

Nguyễn Huỳnh ở nhà cũng không có việc gì, bèn nói với cô ấy một lúc nữa cô sẽ ghé quán.

Trả lời xong, cô đưa mắt nhìn xuống bức ảnh avatar WeChat của Lục Ngộ An.

Tên WeChat của Lục Ngộ An rất đơn giản, chỉ có mỗi họ của anh. Nguyễn Huỳnh không cần đổi tên gợi nhớ cho anh cũng có thể nhận ra chỉ ngay trong một giây. Ảnh avatar chỉ có hình mèo đơn giản lại khiến cô cảm thấy khá là bất ngờ.

Nhưng Nguyễn Huỳnh chưa nghe Lục Ngộ An hay Trần Tịnh Dương nhắc đến việc anh nuôi mèo bao giờ.

Không biết ma xui quỷ khiến thế nào, Nguyễn Huỳnh bấm vào đoạn chat giữa hai người.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Ngoại trừ tin cô nhắn với Lục Ngộ An bảo mình đã về đến nhà từ hai giờ trước thì đập vào mắt cô là tin nhắn trả lời của Lục Ngộ An khi cô mới lên taxi.

Dù cách màn hình nhưng dưới ánh chiều tà, dường như hai chữ cho phép nổi bần bật cũng nhuốm đôi phần mập mờ.

Chăm chú nhìn trong giây lát, Nguyễn Huỳnh khẽ nhấp môi dưới, chậm rãi đứng dậy thay quần áo đi ra ngoài.

Quán cà phê cách nhà cô khá gần, ánh hoàng hôn lúc chập tối đẹp đến nao lòng. Với ý nghĩ muốn ngắm cảnh, Nguyễn Huỳnh chậm rãi dạo bước đi qua.

Khi Nguyễn Huỳnh đến nơi, trong quán chỉ có lẻ tẻ vài khách hàng.

Cô vừa ngồi xuống, Tư Niệm đã bưng hai tách cà phê đặt lên trên bàn của cô: "Thử xem."

Nguyễn Huỳnh nhìn hai tách cà phê còn bốc hơi nóng rồi đưa mắt nhìn cô ấy: "Món mới à?"

Tư Niệm "ừ" đáp: "Vừa nghiên cứu ra đấy, nhận xét cho tớ đi."

Nguyễn Huỳnh cười bất đắc dĩ: "Cậu muốn làm tớ mất ngủ cả đêm nay hả?"

"Một ngụm thôi." Tư Niệm nghẹn họng: "Cậu nếm thử xem còn chỗ nào chưa ổn để lát nữa tớ sửa."

Dứt lời, cô ấy còn nói thêm: "Còn nữa, nếu cậu mất ngủ thật thì tớ sẽ thức chung với cậu."

Nguyễn Huỳnh liếc cô ấy một cái. Cô nghĩ đến việc giấc ngủ ngày càng chất lượng hơn dạo gần đây, đành cố nhấm nháp giúp cô ấy.

Nhâm nhi từng chút một, Nguyễn Huỳnh lần lượt đưa ra đánh giá cá nhân: "Tách cà phê này hương vị đậm đà nhưng hơi ngọt quá. Tách này cũng được, vị chan chát đúng gu tớ."

Nghe xong, Tư Niệm ghi chép lại, quay về quầy bar tiếp tục nghiên cứu.

Nguyễn Huỳnh ngồi gần cửa sổ sát đất, cô nghiêng đầu nhìn bóng đêm mịt mù ngoài cửa sổ. Người đi đường vội vàng lướt qua trước mắt, trông cũng có nét đẹp riêng.

Đột nhiên, Nguyễn Huỳnh nghe thấy Tư Niệm gọi cô: "Huỳnh Huỳnh, giờ cậu còn muốn đi xem kịch diễn sân khấu nữa không?"

Nguyễn Huỳnh ngẩn ra, lập tức nhìn đồng hồ trên tường: "Bây giờ á?"

"Ừ." Tư Niệm vừa đọc tin nhắn trong điện thoại: "Lâm Cảnh nói cậu ấy lấy được vé kịch diễn sân khấu mà cậu muốn xem rồi."

Tối nay, vở kịch mà Nguyễn Huỳnh muốn xem trước đó sẽ được biểu diễn, nhưng tiếc là Nguyễn Huỳnh và Tư Niệm lại không cướp được vé bán công khai trên trang chính thức. Song cô cũng không phải người nóng vội, không cướp được lần này thì vẫn còn cơ hội xem lần sau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!