Chương 27: (Vô Đề)

Sáng sớm hôm sau, làn sương mù mỏng giăng kín cả bầu trời. Khi nhìn qua, đó là một mảng xám xịt, không nhìn rõ được cả mặt đường. 

Thời tiết âm u mây mù, nhiệt độ giảm nhanh. 

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nguyễn Huỳnh buồn ngủ vô cùng, cô cố gắng đi vào phòng tắm để rửa mặt. 

Rửa mặt xong cô mới tỉnh táo hơn một chút. 

Nguyễn Huỳnh nhìn đồng hồ trên tường, cô phân vân giữa việc trang điểm và không trang điểm, cô chọn vế sau. 

Cô sợ mình trang điểm xong mới ra ngoài thì không kịp nữa. 

Nguyễn Huỳnh vừa thay quần áo xong, chuông điện thoại reo lên, Tư Niệm gọi đến. 

Cô nhướng mày, thấy hơi bất ngờ: "Alo, sao hôm nay cậu lại..." 

Cô còn chưa nói xong, giọng nói đầy vẻ sốt ruột của Tư Niệm đã truyền đến: "Sao cậu vẫn chưa xuống dưới? Hôm nay cậu không đến bệnh viện sao?" 

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nguyễn Huỳnh ngây ra, cô kịp phản ứng lại rằng cô ấy muốn đến bệnh viện cùng mình. Cô bật cười: "Cậu ở dưới tầng sao?" 

"Ừm." Tư Niệm tựa người vào tường ngáp: "Mau xuống đây đi, tớ đang đợi cậu." 

Môi Nguyễn Huỳnh khẽ xong: "Xuống ngay đây, tớ ra ngoài đợi thang máy." 

Nói xong, cô nhớ ra nên hỏi: "Tối qua tớ không lái xe về, xe cậu có ở nhà không?" 

"Có." Tư Niệm dụi đôi mắt mỏi mệt của mình: "Nhưng tớ cảm giác tớ uống rượu tối qua giờ mà giờ vẫn chưa tỉnh táo, cậu lái được không?" 

Nguyền Huỳnh "ừm" một tiếng. 

Hai người họ gặp nhau ở cửa một thang máy, họ xuống dưới hầm để xe. 

Tư Niệm buồn ngủ gần chết, cứ ôm tay Nguyễn Huỳnh đi liêu xiêu, miệng lẩm bẩm: "Tối qua tớ quên chuyện cậu nói với tớ vài ngày trước, rằng hôm nay Kỳ Kỳ phẫu thuật. Nếu nhớ tớ chắc chắn sẽ không ngủ muộn vậy đâu." 

Nguyễn Huỳnh không hề tin: "Có nhớ thì cậu cũng uống thôi." 

Tư Niệm nghẹn họng, cô ấy liếc Nguyễn Huỳnh một cái: "Đừng vạch trần tớ." 

Nguyễn Huỳnh lắc đầu: "Sao tự nhiên lại muốn đến bệnh viện với tớ thế?" 

Tư Niệm thờ dài một hơi, trầm giọng xuống: "Tuy tớ không thân với cô bé đến vậy nhưng nói thế nào bọn tớ cũng từng gặp nhau. Chuyện lớn như phẫu thuật, trẻ con chắc chắn sẽ sợ. Tớ thấy tớ phải đi để cổ vũ cho cô bé." 

Nghe vậy, Nguyễn Huỳnh nói với cô ấy: "Con bé nhớ cậu." 

"Thật hay giả thế?" Tư Niệm bất ngờ. 

Nguyễn Huỳnh lườm cô ấy: "Đương nhiên là thật rồi, mấy ngày trước cô bé còn nhắc đến cậu nữa." 

Nghe vậy, Tư Niệm lại càng vui. 

"Chúng ta qua đó, có cần mua quà cho bọn họ không?" 

Nguyễn Huỳnh nghĩ một chút: "Vốn định mua một bó hoa nhưng không kịp nữa rồi, chúng ta qua đó rồi nói sau." 

Trong lúc nói chuyện, hai người họ đi đến bên cạnh chiếc xe. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!