Bên vệ đường le lói những ánh đèn, vầng trăng khuyết treo lơ lửng, bóng cây lay động.
Khi Lục Ngộ An nói, khuôn mặt của Nguyễn Huỳnh bị ánh đèn rọi vào và phản chiếu trong mắt anh.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nguyễn Huỳnh nhìn anh chăm chú, giọng nói của anh vang vọng bên tai cô.
Trong khoảnh khắc, cô thấy nhịp tim của mình bị gió lay động như cành lá sau lưng anh, đung đưa không tìm được điểm dừng.
Một lúc sau, cô mới tìm lại được giọng nói của mình: "Tài xế?"
Lục Ngộ An nhìn cô, không rõ cảm xúc.
Nguyễn Huỳnh bình tĩnh lại, nhìn anh mở cửa xe, nhíu mày nói: "Có thật tôi muốn đi đâu cũng được?"
Lục Ngộ An rũ mắt xuống: "Cô muốn đi đâu?"
Tâm trạng Nguyễn Huỳnh đã khá lên, khóe môi khẽ giương lên, nhướng mày nhìn Lục
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Ngộ An: "Lên xe rồi cho anh biết."
"..."
Nguyễn Huỳnh lên xe, nhìn người đi vòng qua đầu xe và lên xe.
Ánh trăng tĩnh mịch, trong xe cũng rất yên tĩnh.
Lục Ngộ An ngồi ở ghế lái, nghiêng đầu nhìn cô: "Nguyễn Huỳnh."
Nguyễn Huỳnh quay đầu nhìn lại, lẳng lặng đáp: "Cứ đi đi, tôi cũng chưa biết đi đâu."
Lục Ngộ An khựng lại, không vội hỏi:
"Không muốn về nhà?"
"Mà chắc phải về nhà thôi." Nguyễn Huỳnh trả lời.
Chắc phải, tức là không muốn.
Lục Ngộ An An như ngầm hiểu trong lòng, nhìn thẳng về phía trước, lái xe đi không có đích đến: "Muốn uống bia không?"
"…" Nguyễn Huỳnh im lặng, cảm nhận sâu sắc rằng khi ở cùng với Lục Ngộ An, có lẽ cô đã để lại ấn tượng "sâu rượu" cho anh. Nghĩ đến đây, cô không buồn che giấu bản thân nữa, thành thật nói: "Ngày mai phải thăm Kỳ Kỳ, lần sau nhé."
Lục Ngộ An ừ đáp, Nguyễn Huỳnh suy xét tình hình, nói: "Chưa nghĩ ra thì đi với tôi tới nơi này trước nghe?"
Nguyễn Huỳnh bất ngờ, nghiêng đầu nhìn anh: "Duyệt."
Cô ngắm nhìn góc nghiêng sắc nét của Lục Ngộ An, ánh mắt dừng trên chóp mũi cao của anh: "Anh là tài xế, tôi sẽ nghe lời anh."
Trời đã về khuya, trên đường vắng xe đi nhiều.
Nguyễn Huỳnh không chắc Lục Ngộ An sẽ đưa cô đi đâu, nhưng bất kể là chỗ nào, vào lúc này, cô sẵn sàng đi cùng anh.
Lạ thật.
Thời gian quen biết nhau của họ chỉ ngắn ngủi, nhưng trước một Lục Ngộ An, Nguyễn Huỳnh lại rất yên tâm. Cô cảm thấy mình có thể hoàn toàn tin tưởng anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!