Chương 25: (Vô Đề)

Cô không ngừng gọi tên anh.

Trong tâm trí cô, bên tai là tiếng cười nhẹ mà cô bị cuốn theo, hàm xúc mà dịu dàng, quyến rũ hơn cả trong suy nghĩ.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Lục Ngộ An nhướng mi nhìn đi chỗ khác, ánh mắt sâu thẳm.

Nguyễn Huỳnh gọi mấy lần mới dừng lại hỏi: "Lời xin lỗi của tôi đủ thành ý chưa?"

Lục Vũ im lặng, tự giễu cười nói: "Tạm."

"À…" Nguyễn Huỳnh kéo dài âm cuối đầy châm chọc chỉ trích: "Chỉ tạm thôi à?"

"..."

Lục Ngộ An biết mình đã rơi vào bẫy của cô, nghiêm mặt nói: "Rất chân thành."

"Vậy thì được." Nguyễn Huỳnh nhìn thẳng phía trước, khóe môi hơi giương lên: "Lục Ngộ An."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Lục Ngộ An: "Hửm?"

Giọng anh rất trầm và thấp, so với những gì Nguyễn Huỳnh nghe được trước đây, có sức hút hơn: "Cái gì?"

Nguyễn Huỳnh lơ đễnh sờ sờ tai mình, bâng quơ nói: "Bình thường mấy giờ anh nghỉ?"

Hai người vẫn chưa cúp điện thoại.

Lục Ngộ An liếc nhìn đồng hồ trên tường: 

"Chắc cô gần về đến nhà rồi?"

Nguyễn Huỳnh ngước mắt lên, nhìn thấy lối vào khu dân cư cách đó không xa: 

"Phải, tôi đang vào bãi đậu xe."

"Nghỉ sớm đi." Lục Ngộ An nói: "Thứ bảy tám giờ tôi sẽ đến bệnh viện."

Nguyễn Huỳnh khẽ chớp mắt: "Ok, ngủ ngon."

Lục Ngộ An: "Ngủ ngon."

Sau khi lái xe vào bãi đậu xe, Nguyễn Huỳnh đi tới thang máy.

Giờ này, hầu hết mọi người đã ngủ. Cả tiểu khu im ắng, gió càng thêm mạnh hơn.

Đi vào thang máy, Nguyễn Huỳnh dựa vào một góc nghỉ ngơi.

Trong lúc vô tình nhìn vào gương thang máy, cô thấy nét mặt của mình khác thường ngày. Khóe môi cong lên khi nói chuyện điện thoại với Lục Ngộ An, giờ vẫn còn ở đấy.

Nhìn một hồi, Nguyễn Huỳnh lại phì cười.

Những ngày làm việc luôn làm người khác cảm thấy khó ở.

Thứ sáu này, tâm trạng của các đồng nghiệp văn phòng rõ ràng là cao hơn so với mấy ngày trước đó.

Nguyễn Huỳnh xử lý xong công việc quan trọng, cũng là lúc các đồng nghiệp khác tan làm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!