Cửa hàng hoa vừa mới mở cửa, ngoại trừ Nguyễn Huỳnh và chủ quán ra, trong tiệm chỉ còn có những bông hoa tươi rực rỡ vừa mới chuyển từ trên xe xuống.
Hương hoa ngập tràn trong không khí.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nguyễn Huỳnh nghe được tin nhắn thoại của Lục Ngộ An khi đang đứng cạnh một chậu hoa mao lương trắng, nụ hoa mới chỉ khẽ hé nở, đang chực chờ nở rộ.
Nghe xong tin nhắn đó, cô không kìm được mà khẽ cong môi. Trong lúc lơ đãng, Nguyễn Huỳnh nhìn thấy dáng vẻ mình cười rộ lên phản chiếu trong gương cũng có chút giống với đóa hoa mao lương trắng trước măt.
Nguyễn Huỳnh khẽ chớp mắt, sau đó trả lời Lục Ngộ An: "Không."
Nếu cô nói không, Lục Ngộ An sẽ tìm lý do thuyết phục cô. Lúc đó Nguyễn Huỳnh cũng sẽ không khách sáo nữa, cô muốn nghe lý do anh dùng để thuyết phục mình.
Lục Ngộ An không lấy làm ngạc nhiên khi nghe Nguyễn Huỳnh trả lời mình như thế.
Anh quay đầu nhìn về phía mặt trời bên ngoài cửa sổ, bất chợt nở nụ cười và nói với cô: "Đầu bếp trong căn
-tin dành cho cán bộ nhân viên nấu món cá kho khá là ngon."
Nguyễn Huỳnh: "?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cô ngẩn người ra, ngạc nhiên hỏi lại: "Sao anh biết tôi thích ăn cá?"
Nguyễn Huỳnh cầm di động ngẫm nghĩ, hẳn là cô chưa từng nói với Lục Ngộ An rằng mình thích ăn cá mà nhỉ?
Sau khi gửi tin nhắn đi, một lúc sau cô nhận được tin nhắn của Lục Ngộ An: "Xem ra là thật nhỉ."
Nguyễn Huỳnh ngạc nhiên tột đỉnh, chẳng lẽ Lục Ngộ An chỉ đoán bừa thôi sao?
Cô còn chưa kịp hỏi câu đó, Lục Ngộ An đã gọi điện thoại tới.
"Alo." Nguyễn Huỳnh ấn nghe điện thoại, còn chưa kịp nói thì đã nghe thấy tiếng của Lục Ngộ An: "Nguyễn Huỳnh, tôi phải vào phòng phẫu thuật rồi. Nếu thuận lợi thì khoảng mười hai giờ sẽ kết thúc."
Nguyễn Huỳnh định thần lại, không tiếp tục chủ đề ban nãy nữa mà nói: "Vậy anh đi làm tiếp đi, một lúc nữa tôi sẽ đi thăm Kỳ Kỳ luôn."
Lục Ngộ An bổ sung thêm: "Nếu kết thúc muộn thì không cần chờ tôi đâu."
Sau khi vào phòng phẫu thuật, Lục Ngộ An cũng không dám cam đoan là anh có thể bước ra ngoài vào đúng mười hai giờ.
Có đôi khi sẽ gặp phải tình huống đột xuất nên anh phải nói trước với Nguyễn Huỳnh một câu.
Nguyễn Huỳnh khựng lại, hiểu ý anh muốn nói bèn đáp: "Tôi biết rồi."
Cúp điện thoại, bó hoa của Nguyễn Huỳnh cũng đã được gói xong.
Cô ôm hoa về trong xe, lái xe đi tới bệnh viện.
…
Khi Nguyễn Huỳnh tới bệnh viện, Lục Ngộ An đã bước vào phòng phẫu thuật.
Cô chào hỏi với Vu Tích Ngọc ở quầy điều dưỡng và tặng bó hoa trong tay cho họ xong mới tới phòng bệnh của Kỳ Kỳ.
Mấy ngày liền không gặp, Nguyễn Huỳnh cảm thấy Kỳ Kỳ lại nảy nở thêm một ít.
Mặc dù trẻ con bằng tuổi cô bé không đến mức mỗi ngày một khác, nhưng cũng biến hóa rất nhanh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!