Cổng rạp chiếu phim náo nhiệt, ồn ào không ngớt. Ở khắp mọi nơi tràn ngập những tiếng nói chuyện của người lạ.
Nhưng những lời này của Lục Ngộ An lại hết sức rõ ràng, lọt vào tai Nguyễn Huỳnh.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Chất giọng du dương và trầm ấm của anh khiến ba từ ngắn ngủi trở nên dài hơn hẳn.
Nguyễn Huỳnh thoáng cảm thấy tai mình bị hơi thở ấm áp của Lục Ngộ An thoảng qua, trở nên nóng bỏng.
Nguyễn Huỳnh thất thần, trái tim cô vốn đã loạn nhịp vì giọng của Lục Ngộ An, giờ lại đập dồn dập thêm mấy nhịp.
Còn chưa kịp nắm được tình hình, Nguyễn Huỳnh lại nghe thấy giọng Lục Ngộ An: "Ăn bỏng ngô không?"
Sắp đến lượt bọn họ rồi.
Nguyễn Huỳnh thoát khỏi dòng suy nghĩ, cúi đầu nhìn vị trí ngực trái, nhìn về phía từng viên bỏng ngô xếp chồng lên nhau trong tủ kính, vàng óng rực rỡ.
Cô định nói không ăn lại liếc qua hai người mua bỏng ngô phía trước, ngọt ngào đút nhau ăn cho nhau.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Đầu óc cô kẹt mấy giây, Nguyễn Huỳnh nghe thấy tiếng trái tim của mình vang vọng: "Ăn."
…
Mua đồ xong, Nguyễn Huỳnh và Lục Ngộ An đợi vào phòng chiếu, đến lượt hai người kiểm tra vé xem phim.
Lục Ngộ An lơ đãng nhìn lướt qua, cửa soát vé đều là phụ huynh và trẻ em xếp hàng. Anh ngước mắt lên, nhạy bén nhận ra có gì đó không đúng: "Chúng ta xem phim…" Anh hỏi Nguyễn Huỳnh: "Tên là gì thế?"
Vé xem phim được Nguyễn Huỳnh mua trong xe tối hôm qua.
Lục Ngộ An bảo cô chọn thứ mình thích, mua xong Nguyễn Huỳnh cũng không nói tên phim, chỉ nói với Lục Ngộ An mình đã mua rồi.
Sau đó, Lục Ngộ An cũng không hỏi nhiều.
Nguyễn Huỳnh à một tiếng, vừa đi về phía xếp hàng vừa nói: "Phi vụ động trời."
Lục Ngộ An: "..."
Nhận thấy sự im ắng của Lục Ngộ An, Nguyễn Huỳnh cũng trầm theo: "Anh không thích sao?"
"Không phải." Chỉ là Lục Ngộ An không ngờ tới hai người lại xem phim hoạt hình.
Nguyễn Huỳnh: "Thật sao?"
Cô nhìn Lục Ngộ An chằm chằm, cố gắng tìm ra cảm xúc không thích trên mặt anh.
Lục Ngộ An nhìn cô, nghiêm túc trả lời cô: "Thật đấy." Anh hơi dừng lại rồi bổ sung thêm: "Cô muốn xem là được."
Nghe vậy, mí mắt Nguyễn Huỳnh run run.
Cô vô thức mím môi, quay đầu nhìn về phía nơi khác: "Ừm, tôi rất muốn xem."
Cho đến khi ngồi xuống phòng chiếu phim, Nguyễn Huỳnh nhìn người lớn và trẻ em ở xung quanh, nghe tiếng reo phấn khích của họ, hơi thấy bắt đầu hối hận rồi.
Lẽ ra không nên mua phim hoạt hình, cho dù cô có mua một bộ phim kinh dị đi nữa thì cũng tốt hơn tình hình hiện giờ.
Nguyễn Huỳnh nghĩ đoạn, lén lút nhìn sang bên cạnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!