Câu nói này của Nguyễn Huỳnh, là câu hỏi cũng là câu lựa chọn.
Bên trong xe dần im ắng lại, cửa sổ đóng chặt, thỉnh thoảng có tiếng còi lọt vào trong.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Con đường bỗng trở nên thông thoáng, Lục Ngộ An không liếc mắt nữa.
Nguyễn Huỳnh đợi một hồi, đang ngẫm xem có phải mình nói câu này lộ liễu quá hay không, làm Lục Ngộ An khó xử.
Đang nghĩ ngợi thì bên tai truyền đến giọng nói ấm áp của Lục Ngộ An: "Cô muốn xem phim gì?"
Nguyễn Huỳnh hơi sửng sốt: "Ngày mai anh không đi làm thật hả?"
"Buổi sáng phải tới bệnh viện một chuyến." Lục Ngộ An phân tâm nhìn cô:
"Buổi chiều và buổi tối, cô chọn đi."
Anh giao quyền lựa chọn lại cho Nguyễn Huỳnh.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nguyễn Huỳnh im lặng chốc lát, lại cầm điện thoại lên: "Để tôi xem có bộ phim nào đang chiếu gần đây không trước đã."
Cô thích xem phim nhưng gần đây bận rộn nên cũng chẳng chú ý đến bộ phim nào mới ra rạp. Vì thế Nguyễn Huỳnh cũng rất muốn biết là ai nói với Triệu Kinh Vĩ sở thích xem phim này của cô.
Có lẽ vì mùa đông đang dần đến, mấy bộ phim mới được phát hành đều là phim tình cảm.
Nguyễn Huỳnh nhìn không chớp vào hai chữ "tình yêu" một lúc, cuối cùng dừng ở một bộ phim mà cô đã xem đi xem lại mấy lần, giờ lại tái chiếu.
"Bác sĩ Lục, anh có muốn xem phim nào không?" Trước khi đưa ra lựa chọn của mình, Nguyễn Huỳnh cảm thấy nên hỏi ý kiến của Lục Ngộ An trước.
Lục Ngộ An liếc cô: "Chọn cái nào cô muốn xem ấy."
Nguyễn Huỳnh ngẩn ra, cảm thấy lời này của anh hơi mập mờ.
Nhưng nghĩ rồi lại cho rằng đây là lời mà Lục Ngộ An sẽ nói. Anh là người như vậy, Nguyễn Huỳnh mới quen anh chưa được lâu, nhưng từ ngày quen anh, cô biết anh là một người dịu dàng và tinh tế, luôn để ý đến cảm nhận của người khác.
Nghĩ đến đây, Nguyễn Huỳnh không còn lưỡng lự nữa.
Chọn xong phim, cô lại rơi vào bối rối khi phải chọn rạp chiếu phim, khoảng cách giữa cô và Lục Ngộ An không xa nhưng cũng chẳng gọi là gần.
Do dự một lúc, Nguyễn Huỳnh chọn một chỗ gần bệnh viện, điều kiện ở rạp cũng tương đối tốt.
Chọn xong, Nguyễn Huỳnh đang muốn nói với Lục Ngộ An một tiếng thì tiếng chuông điện thoại lại vang lên.
Là Tư Niệm gọi lại.
Cô nhướng mày, bấm nghe: "Sao đấy?"
"Đến chỗ nào rồi?" Tư Niệm vừa nhìn thấy tin nhắn cô trả lời mình hai mươi phút trước, trong lòng hân hoan: "Tối hôm qua bỏ tớ với giám đốc Triệu lại uống rượu, tối nay của cậu dành cho tớ được rồi chứ?"
"...."
Nguyễn Huỳnh vốn tưởng rằng chuyện uống rượu chỉ cần mình không nhớ lại thì cậu ấy sẽ cho qua. Nhưng không, hết lần này tới lần khác, một buổi tối mà có đến tận hai người nhắc nhở mình.
Cô không nói gì, có chút không biết nên đáp sao cho phải: "Hôm nay trong cửa hàng không bận hả?"
Tư Niệm: "Không có nhiều khách lắm, tớ có thể về trước."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!