Chương 21: (Vô Đề)

Nguyễn Huỳnh vẫn luôn biết và cũng tin chắc rằng giọng nói của Lục Ngộ An rất êm tai.

Quen biết nhau lâu như vậy, cô cho rằng cô sẽ không còn hưng phấn, thậm chí là rung động như lần đầu nghe thấy giọng của anh nữa.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Mỗi lần anh gọi thẳng tên, cô vẫn không tránh khỏi bị thu hút.

Rõ ràng hai chữ này không có gì đặc biệt nhưng khi chúng được phát ra từ miệng Lục Ngộ An, Nguyễn Huỳnh luôn có cảm giác nó rất lưu luyến mê người.

Nguyễn Huỳnh hít một hơi thật sâu, cô cố khống chế bản thân để không có phản ứng kích động như thể lần đầu nghe thấy giọng của anh.

Một lúc sau, Nguyễn Huỳnh dời tầm mắt sang chỗ khác, cô bắt đầu nói linh tinh: "Vậy thì mặt mũi của Nguyễn Huỳnh kia cũng lớn quá."

Lục Ngộ An nhướng mày, anh tán thành nói: "Là rất lớn."

"..." Nguyễn Huỳnh nghẹn lời, kêu to: "Bác sĩ Lục."

Lục Ngộ An nhìn cô, trong đôi mắt có ý cười nhàn nhạt.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nguyễn Huỳnh chỉ tay ra sau: "Khoan hãy đi, tôi mua cho các bạn nhỏ một ít đồ, anh cầm giúp tôi được không?"

Mở cốp sau ra, Lục Ngộ An nhìn thấy túi lớn túi bé, anh nhìn Nguyễn Huỳnh, ý tứ rất rõ ràng... Thế này mà là một ít à?

Nguyễn Huỳnh cong môi: "Lần đầu tiên đến mà, tôi cũng không biết mình nên mua cái gì, cảm thấy phù hợp thì mua một ít thôi."

Lục Ngộ An cụp mắt xuống: "Đều là thứ bọn nhỏ thích."

Nguyễn Huỳnh: "Thật à?"

Lục Ngộ An chuyển đồ xuống xe: "Thật."

Đối với trẻ con ở viện phúc lợi mà nói, chỉ cần là quà thì chúng đều sẽ thích.

Vì đồ đạc quá nhiều nên Lục Ngộ An gọi điện thoại cho Trần Tịnh Dương bảo cậu ấy ra chuyển đồ.

Về phần Nguyễn Huỳnh, Lục Ngộ An xếp cho cô nhiệm vụ giữ cốp xe.

"..."

Chuyển đồ xong, Lục Ngộ An giới thiệu Nguyễn Huỳnh cho bọn nhỏ mới ngủ trưa dậy.

Vẻ ngoài của Nguyễn Huỳnh xinh đẹp, trên người cô có cảm giác thân thiện bẩm sinh. Giọng nói của cô nhẹ nhàng, là chị gái dịu dàng mà các bạn nhỏ trong viện phúc lợi rất thích.

Một lát sau, các bạn nhỏ đều gọi cô là chị Nguyễn Huỳnh.

Lục Ngộ An không hề thấy ngạc nhiên khi Nguyễn Huỳnh được hoan nghênh như thế. Anh biết Nguyễn Huỳnh rất dễ mến.

Sau khi chơi với bọn trẻ một lúc, Nguyễn Huỳnh thấy Trần Tịnh Dương đang sắp xếp đồ như muốn đi ra ngoài.

"Chiều nay ra ngoài chơi à?"

Trần Tịnh Dương rất ngạc nhiên: "Anh của em không nói với chị à?"

Nguyễn Huỳnh chớp mắt: "Không."

"Vậy chắc anh ấy quên đấy." Trần Tịnh Dương nói: "Chiều nay bọn em sẽ đến vườn trái cây hái quýt."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!