Sáng sớm hôm sau, Nguyễn Huỳnh bị ánh mặt trời ngoài cửa sổ đánh thức. Ánh mặt trời lóa mắt vào cuối thu như ly nước cam bị đổ, rực rỡ mà ấm áp.
Cô vẫn còn buồn ngủ, đôi mắt mông lung nhìn ra cửa sổ rồi vội vàng nhắm lại.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Chói mắt quá.
Nguyễn Huỳnh đổi tư thế, cuộn mình thật chặt trong tấm chăn mềm, tránh đi ánh sáng chói mắt kia.
Nguyễn Huỳnh từ từ nhắm mắt lại, cô thấy hơi đau đầu và choáng váng.
Hình như ly rượu tối hôm qua hơi nặng, lúc mới uống vào cô không có cảm giác gì nhưng sau khi về đến nhà thì men rượu mới bốc lên.
Nguyễn Huỳnh nằm trong chăn cố nhớ lại, rốt cuộc là loại rượu gì mà mạnh đến thế.
Đột nhiên, cô mở mắt ra, vén chăn lên rồi ngồi bật dậy.
Cô nghiêng đầu, tròn mắt nhìn chiếc điện thoại đang nằm im trên tủ đầu giường, vẻ mặt ngơ ngác.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tối hôm qua, hình như cô đã gọi điện cho Lục Ngộ An.
Nguyễn Huỳnh nhìn chằm chằm chiếc điện thoại rồi ngẫm nghĩ, hoàn toàn không nhớ ra tại sao mình lại gọi cho Lục Ngộ An, cũng không nhớ mình đã nói gì với anh?
Sau khi uống say hay làm những chuyện linh tinh.
Vậy nên phần lớn thời gian Nguyên Huỳnh đều cố gắng kìm chế.
Tối hôm qua cô nói chuyện phiếm với Trần Tịnh Dương, bởi vì lâu quá không uống rượu nên thèm đến phát hoảng, thế là cô đã uống thêm hai ly trong vô thức.
Nguyễn Huỳnh đang suy nghĩ thì màn hình điện thoại sáng lên, có người gửi tin nhắn wechat tới cho cô.
Cô ngập ngừng rồi cầm điện thoại lên mở khóa.
Tin nhắn là do Trần Tịnh Dương gửi đến, hỏi cô vẫn ổn chứ?
Nguyễn Huỳnh chưa kịp trả lời, Trần Tịnh Dương lại gửi cho cô một tin nữa.
Cô nhìn chằm chằm tin nhắn mới đó, cuối cùng cũng hiểu tại sao mình lại say như vậy.
Tối qua lúc hai người uống rượu với nhau, Trần Tịnh Dương dựa theo sở thích của cô mà đề cử hai loại rượu.
Lúc đó cậu ấy cũng uống nhiều rồi, đương nhiên cũng chẳng để ý trong số rượu đó có một ly độ cồn không cao nhưng có tác dụng chậm rất ghê gớm.
Cũng chính vì thế mà Nguyễn Huỳnh mới có phản ứng say khi cô về nhà.
Trần Tịnh Dương nói: "Chị Nguyễn Huỳnh, em xin lỗi, em quên mất."
Nguyễn Huỳnh biết chắc chắn cậu ấy không cố ý, huống chi mình cũng không có việc gì.
Nguyễn Huỳnh: "Không sao, tôi vẫn ổn."
Trần Tịnh Dương: "Đầu không đau chứ?"
Nguyễn Huỳnh: "Hơi đau thôi."
Trần Tịnh Dương ngồi trong xe xem tin nhắn của Nguyễn Huỳnh gửi tới, báo cáo không sót một chữ với "tài xế" ở bên cạnh: "Anh, em xin lỗi chị Nguyễn Huỳnh rồi." Cậu ấy yếu ớt nói: "Chị Nguyễn Huỳnh bảo chị ấy vẫn ổn, đầu hơi đau một chút thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!