Nguyễn Huỳnh nằm ở giường 619, phòng số 12.
Muốn đi từ hành lang đến phòng số 12 cần đi ngang qua quầy điều dưỡng. Căn phòng nằm ở vị trí bên trái phía sau quầy.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nguyễn Huỳnh không nhìn thấy, cô đang cầm cây gậy trắng Lục Ngộ An đưa cho mình.
"Bác sĩ Lục." Nguyễn Huỳnh chống gậy, bước lên trước một bước: "Tôi đi thẳng được không?"
Lục Ngộ An rũ mắt, dưới ánh đèn, hàng mi của anh tạo thành một cái bóng hình rẻ quạt nhỏ. Anh liếc về phía đối diện Nguyễn Huỳnh, trong cánh cửa có ánh sáng lờ mờ hắt ra.
"Bước lên trước mấy bước."
Nguyễn Huỳnh phải hỏi đến cùng: "Mấy bước là ba bước hay bốn bước, hay nhiều hơn?"
Nghe cô hỏi vậy, Lục Ngộ An nhướn mày: "Ba bước."
"À!" Nguyễn Huỳnh đếm trong miệng, bước về trước ba bước, sau đó cô dừng lại, quay đầu, chờ đợi một mệnh lệnh.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Nhấc chân lên." Lục Ngộ An nhìn cái chân giơ lơ lửng khỏi mặt đất của cô, lười biếng đứng bên cạnh, một tay xỏ vào túi: "Bước qua cửa."
Nguyễn Huỳnh nghe theo.
Họ đi vào trong lối thoát hiểm, xuyên qua một hành lang ngắn trong phòng đến gần quầy điều dưỡng.
Nguyễn Huỳnh không biết có ai ở quầy không, đang định hỏi thì đã nghe giọng nói kinh ngạc của Vu Tích Ngọc: "Bác... bác sĩ Lục?" Cô ấy trợn mắt nhìn hai người xuất hiện chung với nhau: "Sao anh lại quay về? Có chuyện gì gấp ạ? Hay buổi trao đổi kết thúc rồi?"
Nghe được mấy câu hỏi cô ấy đưa ra, Lục Ngộ An gật đầu với cô ấy, trả lời câu hỏi sau cùng: "Kết thúc rồi."
Vu Tích Ngọc gật đầu rồi đột nhiên chú ý đến Nguyễn Huỳnh ở bên cạnh, ánh mắt cô ấy đảo quanh hai người: "Cô Nguyễn, cô và bác sĩ Lục..."
Cô ấy còn chưa nói xong, Nguyễn Huỳnh đã đáp ngay: "Chúng tôi gặp nhau ở hành lang."
Nghe vậy, Vu Tích Ngọc hối lỗi vỗ vào đầu: "Ôi trời, do tôi hết, tôi quên luôn là cô còn ở bên ngoài!" Nguyễn Huỳnh nghe điện thoại hơi lâu, Vu Tích Ngọc lại bận quá nên cô ấy quên mất cô vẫn chưa về phòng.
Cô ấy vội vã đứng dậy đi đến bên cạnh Nguyễn Huỳnh, đỡ tay cô: "Vậy bây giờ để tôi đưa cô về phòng nghỉ ngơi nhé?"
Nguyễn Huỳnh: "Được."
Cô bước lên trước một bước rồi chợt dừng lại.
Lục Ngộ An vẫn đứng tại chỗ chưa đi. Nguyễn Huỳnh nghiêng người, quay nửa khuôn mặt về phía anh, sắc môi đỏ hồng: "Bác sĩ Lục."
Giọng nói cô lanh lảnh như ánh trăng, trong trẻo mà lạnh lùng.
"Cảm ơn anh đã đưa tôi về."
Lục Ngộ An 'ừm', chào người đồng nghiệp bị đánh thức bởi tiếng động rồi hỏi han, đưa Nguyễn Huỳnh vào phòng. Sau đó anh trở lại quầy điều dưỡng hỏi Vu Tích Ngọc mấy câu xong mới đến văn phòng.
Anh đến bệnh viện trễ là muốn tự kiểm tra tình hình bệnh nhân đã phẫu thuật trước khi đi công tác.
Cơn mưa lớn đã tạnh, nhiệt độ ấm áp trở lại.
Sau cơn mưa, cửa sổ thủy tinh được gột rửa, trở nên rõ ràng. Mặt trời vừa lên, ánh nắng xuyên qua cửa sổ, rọi vào màn hình máy tính khiến nó 'tỉnh dậy'.
Từ sáng sớm, Lục Ngộ An đã đến phòng làm việc, khuôn mặt có phần mệt mỏi, anh đưa tay lên xoa mi tâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!