Nguyễn Huỳnh ngẩn người, không hiểu ý của cậu ấy, "Anh của cậu không cho cậu vào ở nhà anh ấy hả?"
Trần Tịnh Dương chớp chớp mắt, chợt nhận ra hai người họ còn chưa tiến triển tới bước kia.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cậu ấy thầm khinh thường Lục Ngộ An hai giây, sau đó cáo trạng với Nguyễn Huỳnh: "Tạm thời thì chưa, nhưng ngày nào anh ấy cũng tỏ vẻ ghét bỏ em, thiếu điều nói thẳng là em mau cút đi thôi."
Nguyễn Huỳnh thấy buồn cười: "Ghét bỏ cậu cái gì?"
"Thì ghét bỏ em hay thức đêm, uống rượu, lãng phí đời người." Trần Tịnh Dương cực kỳ tủi thân: "Giới trẻ bây giờ có ai không như thế đâu? Làm gì có ai sống như anh em được? Cuối tuần nếu không đến bệnh viện tăng ca thì cũng tới trại trẻ mồ côi hoặc viện dưỡng lão để làm công ích."
Nói rồi cậu ấy chợt nhớ ra gì đó, hỏi: "Chị Nguyễn Huỳnh, ngày mai chị có đi trại trẻ mồ côi với bọn em không?"
Nguyễn Huỳnh thoáng sửng sốt, nét ngạc nhiên hiện lên trên gương mặt: "Ngày mai cậu đến trại trẻ mồ côi hả?"
Trần Tịnh Dương nghiêng đầu, đáp: "Đúng vậy, chị không biết à?"
Đương nhiên là Nguyễn Huỳnh không biết. Hai ngày nay cô cũng không liên lạc với Lục Ngộ An.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Mấy hôm trước cô có hỏi Lục Ngộ An thứ bảy mời anh đi uống rượu được không, nhưng anh chỉ bảo sang tuần rồi uống chứ không hề đề cập tới chuyện mình sẽ đến trại trẻ mồ côi. Cô còn tưởng anh đã có dự định khác.
Hai người im lặng trong chốc lát.
Trần Tịnh Dương thì thầm: "Em còn tưởng anh ấy sẽ rủ chị đi cùng."
Hóa ra là không có rủ cô cùng đi, hèn gì chị Nguyễn Huỳnh lại đến quán bar cùng người đàn ông khác.
Nguyễn Huỳnh không biết dòng suy nghĩ liên miên của Trần Tịnh Dương. Cô chỉ im lặng một lúc rồi tò mò hỏi: "Bình thường anh ấy hay đi một mình hả?"
Trần Tịnh Dương nói: "Đa phần là vậy. Thỉnh thoảng còn có đồng nghiệp ở bệnh viện đi cùng nữa. Tuần này đúng lúc em rảnh nên mới đi với anh ấy."
Nói rồi Trần Tịnh Dương mời Nguyễn Huỳnh đi cùng: "Chị Nguyễn Huỳnh, ngày mai chị rảnh không? Có muốn đi với bọn em luôn không?"
Nguyễn Huỳnh vốn đang định đồng ý, nhưng bỗng nhiên nhớ ra chuyện ngày mai cô còn phải ăn cơm cùng Thôi Trị.
"Tiếc quá, ngày mai tôi có tiệc rồi."
Trần Tịnh Dương trợn tròn mắt, thầm ám chỉ người bên kia: "Tiệc với giám đốc Triệu này á hả?"
"Không phải." Nguyễn Huỳnh bật cười, thành thật đáp: "Là với người lớn trong nhà, đã hẹn trước rồi."
Nghe vậy Trần Tịnh Dương mới thấy yên tâm.
Hai người thì thầm trò chuyện một lúc. Biết Nguyễn Huỳnh có lẽ sẽ còn uống rượu, Trần Tịnh Dương còn đặc biệt giới thiệu vài loại rượu ngon ở đây cho cô.
Nguyễn Huỳnh không giỏi uống rượu. Uống được vài ly, thấy mình sắp say thì cô sẽ dừng lại ngay.
Uống được một lát, Triệu Kinh Vĩ và Úc Đình Vân cũng thấy chuếnh choáng say.
Nguyễn Huỳnh vào nhà vệ sinh rửa tay, lúc đi ra thì thanh toán tiền rượu luôn. Cô không muốn mắc nợ ân tình của ai, đặc biệt là nợ người có quan hệ hợp tác với mình như Triệu Kinh Vĩ.
Sau khi thanh toán xong, Nguyễn Huỳnh vừa quay đầu thì đụng phải Triệu Kinh Vĩ.
"Cuối cùng vẫn bị cô giành trước mất." Triệu Kinh Vĩ thở dài nhìn cô.
Nguyễn Huỳnh cười nhạt: "Tôi nói trước rồi mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!