Vì công việc thường ngày của Nguyễn Huỳnh khá bận, nên khi cô lồng tiếng cho kịch truyền thanh cũng rất ít khi nhận lồng tiếng cho vai nữ chính. Lời thoại của nữ chính khá nhiều, cô không có nhiều thời gian như vậy.
Trừ phi giọng của Tư Niệm rất hợp, hoặc Tư Niệm không ra ai thích hợp hơn, cô mới phải đảm đương trọng trách này.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Mà bộ phim Tư Niệm đang lên kế hoạch ra mắt, nữ chính được xây dựng là một cô gái trẻ trung năng động, giọng thiên về mềm mại, phương ngữ Ngô êm ái nhẹ nhàng.
Đương nhiên, cô không lồng tiếng cho vai nữ chính trong bộ phim này.
Nguyễn Huỳnh lồng tiếng cho vai ba trong kịch bản, vai không xuất hiện nhiều và không có nhiều lời thoại.
Cô ấy là chị gái của nữ chính, tính tình dịu dàng ôn hòa, hai chị em có sự tương phản lớn trong tính cách.
Trong kịch bản, vai của Nguyễn Huỳnh có couple tên là Cố Hành Chi.
Trong kịch bản, lúc đầu hai người họ là cặp vợ chồng không có tình cảm gì, sau này mới lâu ngày sinh tình mà yêu đối phương.
Lời thoại Lục Ngộ An nghe được lúc nãy là lời trong kịch bản, sau khi cô nhận thấy được vài thay đổi trong vai diễn, nhịn không được hỏi ra miệng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Âm lượng điện thoại không quá lớn, quán ăn nhỏ ẩn mình trong màn đêm yên tĩnh, yên ắng không tiếng động.
Lại thêm khoảng cách giữa hai người không xa, tự nhiên Nguyễn Huỳnh cũng nghe thấy ngữ điệu không quá giống với giọng nói hằng ngày của mình.
Nghe hết đoạn lời thoại đó, trong nháy mắt Nguyễn Huỳnh có chút hối hận, cô không nên trực tiếp đem một phần lớn lời thoại Tư Niệm đưa mình cho Lục Ngộ An nghe.
Nhưng mà, cô nhìn vẻ mặt bình tĩnh như thường của Lục Ngộ An, có chút không xác định, anh có nghe ra đó là giọng cô hay không.
Dù sao thì giọng điệu dựa theo vai diễn để lồng tiếng, vẫn có sự khác biệt rõ ràng so với giọng lúc nói chuyện bình thường.
Nguyễn Huỳnh cúi đầu suy tư, không chú ý đến lúc đó Lục Ngộ An hướng ánh mắt nhìn về phía cô.
Thu âm được phân từng đoạn.
Nghe xong một đoạn nhỏ, Lục Ngộ An trả di động lại cho Nguyễn Huỳnh.
Nguyễn Huỳnh xốc lại tinh thần ngồi thẳng dậy, hai mắt sáng ngời nhìn anh, "Thế nào, anh có hứng thú không?"
"..." Lục Ngộ An nhìn đôi mắt long lanh đó, dừng một chút mới mở lời, "Khi nào thì thu?"
Nghe vậy, đôi mắt Nguyễn Huỳnh sáng rực, cười đến vui vẻ, "Lúc nào anh tiện là được, cũng không phải rất gấp."
Lục Ngộ An nhìn dáng vẻ này của cô, không khỏi mỉm cười, "Cần phải đến phòng thu âm chuyên nghiệp sao?"
"Không cần." Nguyễn Huỳnh nói, "Anh cứ thu bằng di động rồi gửi cho tôi là được."
Nói xong, cô mới nhớ đến chuyện cần dặn dò, "Nhưng mà anh cần ghi âm trong môi trường yên tĩnh, như vậy mới có thể nghe rõ."
Lục Ngộ An hiểu ý, anh gật đầu đáp: "Tối mai sẽ gửi cho cô."
"Được." Khóe miệng Nguyễn Huỳnh cong lên, vội nói: "Vậy tôi cảm ơn bác sĩ Lục trước."
Lục Ngộ An nhìn cô, ngoài dự đoán hỏi Nguyễn Huỳnh: "Cảm ơn như thế nào?"
"..." Nụ cười trên mặt Nguyễn Huỳnh bỗng chốc cứng đờ, không ngờ được anh sẽ nói như thế. Cô cho rằng anh sẽ trực tiếp trả lời mình, phất tay nói đừng khách khí.
Nghĩ kỹ lại, anh bận trăm công nghìn việc còn giúp cô làm việc bản thân không thành thạo, cống hiến giọng nói hay của mình, muốn cô cảm tạ cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!