Chương 16: (Vô Đề)

Nghe thấy Lục Ngộ An nói vậy, Nguyễn Huỳnh có chút sững sờ. Cô mím môi, ngước mắt nhìn bầu trời đen kịt ngoài cửa sổ: "... Không phải."

Nguyễn Huỳnh dịu dàng nói: "Tôi tìm anh là có việc khác."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Lục Ngộ An có thể nghe thấy giọng điệu của cô đang dần thay đổi qua ống nghe.

Anh "ừm" một tiếng: "Cô nói đi."

Tính tình và thái độ của Lục Ngộ An khiến Nguyễn Huỳnh bỗng nhiên không biết phải nói yêu cầu vô lý này với anh như thế nào.

Cô suy nghĩ một lúc rồi hỏi: "Ngày mai anh có bận gì không?"

Lục Ngộ An ngước mắt: "Tạm thời không chắc chắn."

Công việc bác sĩ chính là như vậy, trước khi trải qua một ngày anh không thể chắc chắn ngày hôm ấy mình có bận hay không.

Nguyễn Huỳnh: "..."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cô hồi thần lại, ngượng ngùng xoa mũi: "Nếu như không bận, anh có thể để tôi mời anh một bữa cơm được không?"

Cô cảm thấy mình nên trực tiếp nhờ người ta giúp mình chuyện này sẽ có thành ý hơn.

Nghe thấy lời này, Lục Ngộ An dường như đang suy nghĩ gì đó: "Mấy giờ tối cô tan làm?"

Qua khoảng thời gian ngắn ngủi, anh biết cô không phải là người khó mở lời như vậy. Anh đoán lần này chuyện cô tìm mình có lẽ vô cùng đặc biệt.

Nguyễn Huỳnh sững sờ: "Tôi tan làm muộn lắm, bình thường khoảng mười một giờ mới đi."

Chương trình của cô được sắp xếp vào đêm muộn, vì vậy thời gian tan làm có sự khác biệt khá lớn so với đa số mọi người. Nếu như không phải trong thời kỳ bận rộn hoặc không có tình huống đặc biệt, hai giờ chiều là Nguyễn Huỳnh đã đến đài phát thanh rồi.

Lục Ngộ An "ừm" một tiếng, đang định hỏi Nguyễn Huỳnh buổi trưa thì sao. Nhưng anh lại sợ ngày mai bệnh viện sẽ bận, khi anh bận còn chưa chắc ăn đủ ba bữa cơm một ngày.

Im lặng một lúc, Lục Ngộ An nói: "Tối mai tôi trực ban ở bệnh viện."

Nguyễn Huỳnh chớp chớp mắt, ngầm hiểu trong lòng: "Vậy sau khi tan làm tôi đến bệnh viện tìm anh nhé."

Lục Ngộ An nghe thấy sự gấp gáp trong giọng nói của cô bèn đồng ý: "Nếu cô không mệt thì đến."

Khoé môi Nguyễn Huỳnh khẽ cong lên, tâm trạng rất vui vẻ, giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn: "Ừm, vậy tôi không làm phiền anh nghỉ ngơi nữa. Chúc bác sĩ Lục ngủ ngon."

"..." Lục Ngộ An: "Ngủ ngon."

Trưa ngày hôm sau, Nguyễn Huỳnh đi từ nhà đến bữa tiệc.

Cô nghĩ bữa tiệc này rất trang trọng nên trang điểm kỹ càng hơn so với bình thường. 

Bữa tiệc được tổ chức trong nhà hàng rất nổi tiếng gần đài phát thanh, khung cảnh cũng rất đẹp. Nhà hàng này được đặt một cái tên vô cùng đặc biệt, là "Lệ Chi".

Cả toà nhà chỉ có duy nhất một cánh cửa, gạch xanh ngói lục, kiểu cách giống như quán rượu ngày xưa.

Lối vào là một hàng cây xanh mát tươi tốt, trên tường treo những bông hồng leo nở rộ, hoa nở rực rỡ dưới ánh mặt trời.

Lúc Nguyễn Huỳnh đến nơi, nhóm người Lâm Du Anh vẫn chưa đến. Cô đỗ xe xong rồi đi vào đại sảnh đợi mọi người.

Trong thời gian chờ đợi, Nguyễn Huỳnh mở điện thoại chuẩn bị tìm Tư Niệm tám chuyện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!