Không đợi Nguyễn Huỳnh trả lời, Lục Ngộ An đã gửi tin nhắn bằng giọng nói cho cô, anh nói với cô rằng: "Trong túi là huân hương, cô mở ra xem có hợp mùi không?"
Nguyễn Huỳnh rất bối rối khi nhìn thấy tin nhắn bằng giọng nói của Lục Ngộ An.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cô không ngờ giọng nói của Lục Ngộ An lại đến dễ dàng như vậy.
Nguyễn Huỳnh ôm tâm trạng thành kính nằm nhoài trên ghế sô pha, hai tay nâng điện thoại cẩn thận mở ra nghe.
Giọng nói của Lục Ngộ An là giọng trầm rõ, khi truyền qua ống nghe đến tai Nguyễn Huỳnh, giọng nói ấy còn trầm thấp, lạnh lẽo và quyến rũ hơn khi đối mặt rất nhiều.
Nghe anh nói xong, trái tim Nguyễn Huỳnh đập thình thịch cứ như ngón tay lướt qua những phím đàn rồi dừng lại.
Cô quay đầu, đôi mắt sáng ngời nhìn về cái túi giấy bình thường ấy.
Đối phương không nói lời nào, Lục Ngộ An liếc xem đồng hồ, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.
Úc Đình Vân đứng bên cạnh thấy vậy thì nhíu mày, giọng nói nặng nề: "Đợi tin nhắn của phụ nữ sao?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"..." Lục Ngộ An liếc anh ta, đâm vào chỗ đau: "Hôm nay Vân Sơ không đến à?"
Vân Sơ là bạn gái của Úc Đình Vân, đương nhiên Lục Ngộ An không biết Vân Sơ có chấp nhận thân phận bạn gái này hay không, mà anh cũng không quan tâm cho lắm. Nhưng anh biết hai chữ "Vân Sơ" này chính là phản kích mạnh nhất đối với Úc Đình Vân.
Nghe thấy lời này, Úc Đình Vân giận sầm mặt.
Anh ta liếc Lục Ngộ An, có hơi muốn đánh người rồi.
Lục Ngộ An không sợ anh ta tức giận, anh ngước mắt lên nói chậm rãi: "Sao vậy? Lại cãi nhau à?"
Úc Đình Vân: "Lục Ngộ An." Anh ta ra lệnh đuổi người: "Cậu có thể đi được rồi đó."
Lục Ngộ An nhếch môi, nhoẻn miệng cười: "Cậu gọi tôi qua đây bàn chuyện. Giám đốc Úc, cậu không mời tôi được ly rượu nào đã đuổi tôi đi rồi sao?"
Úc Đình Vân liếc anh, không muốn nói chuyện với anh nữa.
Bỗng nhiên điện thoại của Lục Ngộ An rung lên. Anh cúi mắt nhìn, là tin nhắn trả lời của Nguyễn Huỳnh.
Nguyễn Huỳnh: [Cảm ơn anh.]
Nguyễn Huỳnh: [Mùi thơm lắm, tôi rất thích.]
Lục Ngộ An: "Ừm."
Ở một bên khác, Nguyễn Huỳnh cầm bình sứ lên mũi hít mùi dược liệu không rõ tên kết hợp với mùi hoa quế thoang thoảng và mùi hoa hợp hoan ngọt ngào. Trước đó cô từng nói với Lục Ngộ An rằng mình thích hoa mộc lan và cây bách.
Nguyễn Huỳnh thích hương hoa và hương gỗ, hương hoa mộc lan và hương gỗ bách mát lạnh là hai mùi hương mà cô thích nhất.
Bình sứ trong tay cô không quá lớn nhưng nhìn bề ngoài rất tinh xảo. Nó giống như cái bình sứ Lục Ngộ An cho cô dùng lần trước nhưng cũng không phải là giống y hệt.
Cái bình của Lục Ngộ An màu xanh đậm, còn cái bình trong tay cô lại là màu men xanh nhạt.
Nguyễn Huỳnh nhìn chằm chằm một lúc, dời sự chú ý đến cuộc đối thoại giữa hai người.
Cô đang suy nghĩ có nên hỏi Lục Ngộ An huân hương này bao nhiêu tiền hay không.
Nếu như không hỏi mà cứ tự ý cầm như vậy thì tự tiện quá.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!