Chương 14: (Vô Đề)

Đối với Nguyễn Huỳnh, giọng nói của Lục Ngộ An có sức sát thương lớn hơn cô tưởng tượng.

Nhất là lúc tâm trạng anh thoải mái, ngữ điệu cũng dao động mà thay đổi theo cảm xúc. Lúc anh nói chuyện, âm điệu lại càng quyến rũ hơn ngày thường.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Khi nghe những lời anh thốt ra, Nguyễn Huỳnh cảm thấy hai chữ "cô Nguyễn" này nghe hay hơn rất nhiều.

Màng nhĩ cô ngứa ngáy giống như có dòng điện chạy qua.

Để không bị Lục Ngộ An nhìn thấy, cô khẽ thở phào một hơi, giả vờ bình tĩnh nhìn anh: "Vậy anh…"

Vừa ngước mắt lên, Nguyễn Huỳnh đã va phải đôi mắt anh đào sâu thẳm của Lục Ngộ An.

Hôm nay anh không đeo kính. Trừ những lúc ở bệnh viện thì Lục Ngộ An không đeo kính quá nhiều. Vì vậy lúc này không có tròng kính che chắn đôi mắt nặng tình của anh, đôi mắt sắc bén ấy nhìn về phía Nguyễn Huỳnh.

Đôi mắt anh sáng ngời, không có tính công kích, thậm chí còn có cảm giác dịu dàng.

Nhưng dù vậy thì Nguyễn Huỳnh vẫn cảm thấy choáng váng.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Tôi cái gì?" Giọng nói của Lục Ngộ An kéo tâm trí cô quay về.

Mi mắt Nguyễn Huỳnh hơi nhúc nhích, chuyển mắt khỏi mặt anh: "... Qua đó đợi tôi một chút đi."

Lục Ngộ An không đáp lời, ánh mắt dần dần di chuyển từ mi mắt khẽ động của Nguyễn Huỳnh sang một bên khác, sau đó dừng lại trước vành tai đỏ bừng của cô.

Anh dừng lại một chút rồi mới quay người về chỗ ngồi.

Người ta vừa đi, Nguyễn Huỳnh giống như vừa trải qua cơn khó thở. Cô tháo khẩu trang ra hít một hơi thật sâu, xốc lại tinh thần pha cà phê cho Lục Ngộ An.

Nguyễn Huỳnh không rõ Lục Ngộ An thích khẩu vị gì, cô chỉ nhớ Kỳ Kỳ từng nói anh không thích đồ ngọt.

Tay nghề pha cà phê của Nguyễn Huỳnh rất bình thường.

Cô không có năng khiếu làm đồ ăn uống. Khi đến quán cà phê của Tư Niệm hỗ trợ, cô cũng chỉ làm các công việc như ghi món, bưng đồ ăn và dọn dẹp chứ không làm đơn cho khách.

Lục Ngộ An lơ đãng liếc mắt sang bên cạnh, nhìn thấy Nguyễn Huỳnh đang nhíu mày.

Cô rũ mắt xuống, hàng mi vừa dài vừa cong, nửa bên mặt toát lên vẻ trầm lắng dịu dàng. Gần giống như cái cảm giác thường ngày cô mang đến cho người khác, rõ ràng là gương mặt rạng rỡ sáng sủa nhưng không khiến người ta cảm thấy xa cách.

Bỗng nhiên Lục Ngộ An nhớ lại lần trước cô ở trong bệnh viện, hình như lúc cô nói chuyện với Kỳ Kỳ cũng mang dáng vẻ này.

Ở bên cạnh cô không có chuyện chênh lệch lớn nhỏ, càng không có khác biệt thân phận. Thái độ cô đối xử với mỗi một người, mỗi một chuyện đều như nhau. Lúc nào cũng chăm chú nghiêm túc, chân thành thản nhiên, dịu dàng uyển chuyển.

Dường như cảm thấy gì đó, Nguyễn Huỳnh ngẩng đầu lên nhìn về phía Lục Ngộ An.

Ánh mắt hai người chạm vào nhau.

Nguyễn Huỳnh không nhìn rõ cảm xúc ẩn sâu trong mắt anh, cô sợ Lục Ngộ An chờ đợi sốt ruột nên cố tình tháo khẩu trang, khóe môi mấp máy nói thầm với anh: "Đợi tôi hai phút nữa."

Lục Ngộ An nhíu mày, bỗng nhiên đứng dậy đi về phía Nguyễn Huỳnh. Anh nhìn động tác của cô, anh dịu dàng nói: "Không cần vội."

Quán cà phê đã lên đèn, lúc anh bước đến gần, chiếc bóng đổ xuống người cô.

Nguyễn Huỳnh liếc nhìn anh, chuẩn bị làm nốt bước cuối cùng là tạo hình lên mặt cà phê.

"Bác sĩ Lục." Thấy người đã đến, cô hỏi: "Anh muốn vẽ hình gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!