Chương 13: (Vô Đề)

Nhìn bàn tay to lớn với những ngón tay thon dài trước mặt, Nguyễn Huỳnh ngây ra một lúc.

Cô ngơ ngác nhìn Lục Ngộ An, hơi không hiểu ý anh.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Hả?" Nguyễn Huỳnh nghi ngờ tai mình đã gặp vấn đề, cô lặp lại lần nữa: "Chìa khóa xe?"

Lục Ngộ An thấy cô như vậy thì nhướng mày, anh hỏi đùa: "Không muốn à?"

"Không phải." Nguyễn Huỳnh nhìn vẻ mặt thản nhiên của anh, suy nghĩ một lúc bằng bộ não đang chậm chạp của mình mới hiểu rõ ý Lục Ngộ An.

… Anh muốn đưa cô về nhà.

"Không cần đâu." Nguyễn Huỳnh xem đồng hồ: "Tôi còn đủ sức lái xe về." 

Tuy cô đã thấm mệt và có hơi buồn ngủ nhưng vẫn chịu được mấy chục phút này, không muốn làm phiền anh.

"Nguyễn Huỳnh." Bỗng nhiên Lục Ngộ An gọi cô: "Có nhớ lời tôi nói với cô tối qua không?"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nguyễn Huỳnh ngu ngơ, đầu tiên là không biết Lục Ngộ An muốn nói gì. Sau đó hai mắt cô chợt lóe lên, vẻ mặt ngoan ngoãn: "... Nhớ mà, tôi không uống rượu."

"Cô không nên dùng mắt quá thường xuyên." Lục Ngộ An thuyết phục Nguyễn Huỳnh bằng sự chuyên nghiệp của mình: "Trước kia cô từng dùng mắt quá mức, phẫu thuật không liên quan đến chuyện này nhưng vẫn nên chú ý thì hơn." 

Anh đã xem báo cáo kiểm tra của Nguyễn Huỳnh, việc khâu mắt không liên quan đến việc sử dụng mắt quá nhiều nhưng có thể nhìn ra trạng thái mắt lúc chụp ảnh.

"..."

"À…" Nguyễn Huỳnh nhìn dáng vẻ kiên trì của anh, tự biết không thể từ chối.

Cô đưa tay lên, thả chìa khóa xe vào lòng bàn tay anh: "Vậy thì làm phiền bác sĩ Lục rồi."

Lục Ngộ An: "Tôi là người nên nói lời này mới phải."

Lên xe, Nguyễn Huỳnh đột nhiên nhớ ra một chuyện: "Anh thả Trần Tịnh Dương ở phòng bảo vệ có ổn không?"

Nhắc đến người kia, giọng nói của Lục Ngộ An lạnh đi: "Không ném nó ra đường đã là tử tế lắm rồi!"

Nguyễn Huỳnh ngượng ngùng, khá đồng tình với Trần Tịnh Dương.

Lục Ngộ An liếc thấy vẻ chột dạ của cô, lẳng lặng nhếch môi.

Nhà của Nguyễn Huỳnh khá gần chỗ ở của Lục Ngộ An, tính toán tỉ mỉ thì cùng lắm chỉ mười cây số mà thôi.

Chưa được hai mươi phút, bọn họ đã tới nơi.

Lúc xe dừng lại, Tư Niệm và Đàm Tuyết Nhi đều đã dậy. Hai người vẫn còn men say, xuống xe rồi đi vào thang máy như hai người máy.

Nguyễn Huỳnh ngạc nhiên mấy giây, lại nhìn sang Lục Ngộ An: "Bác sĩ Lục, vậy tôi về trước nhé."

Lục Ngộ An gật đầu: "Đi ngủ sớm đi."

Nguyễn Huỳnh à ừm, đột nhiên cô nhớ ra: "Bác sĩ Lục."

Lục Ngộ An quay đầu.

Nguyễn Huỳnh đi đến cạnh anh, đưa lại anh chìa khóa anh vừa trả mình: "Trễ thế này rồi không tiện đón xe. Anh lái xe của tôi về đi, khi nào tôi có thời gian sẽ đến lấy." 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!