Chương 12: (Vô Đề)

"Cười gì thế?" Tư Niệm nói mấy câu với người bàn bên, vừa quay đầu đã thấy nụ cười tươi rói trên mặt Nguyễn Huỳnh.

Cô cười rộ lên, mắt cong cong, đôi mắt tỏa sáng, cực kỳ thu hút người khác.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Từ giây phút Nguyễn Huỳnh bước vào quán bar đã có rất nhiều người rục rịch.

Nghe thấy câu hỏi của Tư Niệm, cô nén ý cười bên môi, gửi lại cho Lục Ngộ An biểu cảm "Tuân mệnh" đáng yêu rồi mới trả lời Tư Niệm: "Không có gì."

Tư Niệm nhíu mày: "Không có gì mà cậu vui như vậy."

Nguyễn Huỳnh cất di động, cô bưng nước chanh trên bàn lên nhấp môi: "Lâu rồi không đến quán bar, tâm trạng tốt!"

Tư Niệm: "..."

Bọn họ đang nói chuyện thì đột nhiên có người đi đến bàn bọn họ.

Ba người đồng loạt ngẩng đầu, người kia nhìn chằm chằm Nguyễn Huỳnh, giọng điệu lịch thiệp: "Chào cô, xin hỏi cô có hứng thú uống một ly với tôi không?"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Việc ngỏ lời mời rượu trong quán bar như thế này không hề hiếm thấy, trước đây Nguyễn Huỳnh cũng từng gặp rất nhiều lần.

Cô cười, bình tĩnh từ chối: "Không được."

Thấy cô không có hứng thú, người kia cũng không gây khó dễ.

Nhưng người ngỏ lời với cô lại ngày càng nhiều, bảo là liên miên không dứt cũng không quá đáng. Có người lịch thiệp phong độ, cũng có kẻ mặt dày dây dưa đến cùng.

Ví dụ như lúc này.

Nguyễn Huỳnh đã từ chối, cô nói mình không uống rượu được mà người kia vẫn kiên trì: "Cô không uống được thì đến quán bar làm gì? Cô đến săn trai à? Hay cô cảm thấy tôi không đủ tiền, không muốn nể mặt tôi?"

Nghe gã hỏi như vậy, Nguyễn Huỳnh ngước mắt lên nhìn gã đàn ông vóc dáng mập mạp ăn mặc theo trào lưu, trên cổ đeo dây chuyền sáng lấp lánh, gã cứ nói luôn mồm trước mặt cô khiến cô khẽ nhíu mày.

Hai bên giằng co mãi không xong, Nguyễn Huỳnh đang định gọi bảo vệ thì bên cạnh đã truyền đến giọng nam trong trẻo: "Nguyễn Huỳnh."

Cả bọn vô thức quay đầu nhìn về phía người tới.

"Giám đốc Triệu?" Nguyễn Huỳnh còn chưa lên tiếng, gã đàn ông vừa kiếm chuyện với Nguyễn Huỳnh đã nhíu mày, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người: "Anh quen à?"

Giám đốc Triệu, cũng chính là Triệu Kinh Vĩ gật đầu chào hỏi với Nguyễn Huỳnh, lúc này mới dời mắt về phía gã đàn ông mập mạp: "Phải, là bạn của tôi." 

Anh ta đưa tay qua cầm lấy cái ly người đàn ông kia muốn mời Nguyễn Huỳnh, sắc mặt ôn hòa: "Đàm Hạo, hôm nay anh nể mặt tôi nhé?" Nói xong, anh ta uống cạn ly rượu.

Thấy anh ta như vậy, sắc mặt gã mập tên Đàm Hạo rất khó coi nhưng ánh mắt trừng trừng lúc gây chuyện với Nguyễn Huỳnh đã tan mất.

Gã im lặng một lát rồi sầm mặt nói: "Được, xem như hôm nay tôi nể mặt giám đốc Triệu!"

Triệu Kinh Vĩ: "Cảm ơn."

Sau khi người đi rồi, Triệu Kinh Vĩ nhìn sang Nguyễn Huỳnh vẫn luôn im lặng, anh ta cười hỏi: "Cô Nguyễn, cô không nhận ra tôi à?"

Nguyễn Huỳnh ngước mắt lên nói: "Giám đốc Triệu, cảm ơn anh."

Nguyễn Huỳnh không ngờ Triệu Kinh Vĩ sẽ có mặt ở đây, càng không ngờ anh ta sẽ giải vây giúp mình.

Thật ra cô và Triệu Kinh Vĩ cũng không được xem là bạn bè.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!