Ánh sáng trong cửa hàng sữa đậu nành không tốt lắm, bức tường đã cũ, trên lớp sơn trắng hằn những vết loang lổ, bên cạnh là mấy cái đèn tường đang phát ra ánh sáng.
Đèn nhỏ và cũ, có cảm giác hoài cổ. Hình như dây tóc trong bóng đèn đã cháy rất lâu, nhìn thoáng qua cứ như chỉ thêu, độ sáng rất yếu ớt.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Lục Ngộ An rũ mắt nhìn mã QR rồi lại dời mắt về phía khuôn mặt Nguyễn Huỳnh.
Có thể là vì dậy sớm nên cô không trang điểm. Thế nhưng cho dù ở trong điều kiện mờ tối thì trông cô cũng trắng đến phát sáng, như đóa hoa sen mới nở.
Anh nhìn cô, cô cũng nhìn anh.
Hồi lâu sau, mắt Nguyễn Huỳnh không chịu nổi mà chớp chớp: "Bác sĩ Lục."
Cơ thể cô nghiêng về phía trước đến gần Lục Ngộ An, đôi mắt to tròn nhìn anh chăm chú qua mặt bàn không rộng không hẹp, cô có hơi hoang mang: "Anh không muốn à?"
"..."
Lục Ngộ An nhìn sang hướng khác, giọng nói trầm thấp: "Không phải."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Anh lấy điện thoại ra quét mã, thêm bạn, động tác lưu loát.
Nguyễn Huỳnh nghe thấy tiếng rung mới rút điện thoại về.
"Tối qua tôi mới đọc được tin nhắn của anh." Không đợi Lục Ngộ An hỏi, Nguyễn Huỳnh đã nói thẳng lý do cô đợi anh ở đây rồi thêm WeChat của anh.
Vì cô hay nhận được những tin nhắn rác, lâu ngày Nguyễn Huỳnh nhìn thấy thông báo tin nhắn sẽ bỏ qua luôn.
Cũng vì thế nên cô mới không đọc được tin nhắn mà Lục Ngộ An gửi cho mình.
Đêm qua Trần Tịnh Dương nhắn WeChat hỏi cô rảnh không, Nguyễn Huỳnh về đến nhà mới trả lời.
Trả lời chưa được bao lâu thì Trần Tịnh Dương đã nói với cô, không phải cậu ấy tìm cô mà là Lục Ngộ An.
Về phần vì sao tìm cô, Lục Ngộ An chưa nói, chỉ bảo cậu ấy gửi tin nhắn cho Nguyễn Huỳnh, đợi cô trả lời thì báo với anh là được.
Khi đọc được những lời này của Trần Tịnh Dương, Nguyễn Huỳnh cảm thấy hơi hoang mang.
Cô vốn định gọi thẳng cho Lục Ngộ An để hỏi tình hình nhưng Trần Tịnh Dương đã nói anh vừa nhận được điện thoại nên đến bệnh viện rồi.
Mãi đến trước khi đi ngủ, ma xui quỷ khiến thế nào mà Nguyễn Huỳnh mở tin nhắn lên, lúc này cô mới nhìn thấy tin nhắn mà Lục Ngộ An gửi cho cô vào khuya hôm trước, hỏi cô có đặc biệt thích mùi hương nào không.....
Nói xong, Nguyễn Huỳnh nhìn về phía Lục Ngộ An: "Sao anh không gọi điện thoại cho tôi?"
"Chưa tìm được thời gian thích hợp." Lục Ngộ An trả lời thản nhiên.
Mấy hôm trước vào lúc ăn đồ nướng, Nguyễn Huỳnh từng tình cờ nhắc đến chuyện thời gian làm việc của cô không giống với hầu hết mọi người. Tiết mục phát sóng trực tiếp diễn ra vào buổi tối, nếu không bận thì cô sẽ đến đài phát thanh từ buổi trưa, bình thường cô hay bận vào buổi tối.
Còn thời gian làm việc ban ngày của Lục Ngộ An còn bận hơn tưởng tượng, đến tối mới xem như rảnh rỗi.
Nguyễn Huỳnh sửng sốt, suy nghĩ rồi nói: "Cũng phải."
"Mấy hôm nay tôi khá bận, dù anh có gọi thì cũng chưa chắc là tôi đã nghe được."
Lục Ngộ An rũ mắt: "Sao không bảo Trần Tịnh Dương gửi cho cô?"
Ý anh là WeChat.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!