Khi Lục Ngộ An gọi đến, Nguyễn Huỳnh đang ngẩn ngơ ngồi trong quán cà phê của Tư Niệm.
Quán cà phê chiều thứ hai vắng người, tất cả mọi người như những con lười uể oải ngồi trên ghế thả lỏng. Ánh nắng ấm áp chiếu vào từ bên ngoài cửa sổ càng khiến người ta cảm thấy buồn ngủ hơn.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Chuông điện thoại vang lên kéo suy nghĩ của Nguyễn Huỳnh quay về hiện thực.
Nhìn cái tên hiện trên màn hình, đôi mắt cô phát sáng.
"Alo..." Nguyễn Huỳnh nhấc máy không chút do dự: "Bác sĩ Lục."
Lục Ngộ An rời khỏi phòng làm việc rồi đi vào cầu thang bộ.
Bên này ít người qua lại nên khá yên tĩnh.
Giọng nói dịu dàng của Nguyễn Huỳnh chảy qua bên tai anh, hầu kết Lục Ngộ An khẽ động, anh nhỏ giọng đáp lại: "Là tôi."
"Tôi biết." Nguyễn Huỳnh không ngại để Lục Ngộ An biết cô lưu số anh, cô lưu loát hỏi: "Anh bận xong rồi à?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Lục Ngộ An hắng giọng. Tiếng hít thở đều đặn truyền từ đầu dây bên kia đến chỗ Nguyễn Huỳnh khiến lỗ tai cô ngứa ngáy.
Người ta không ở trước mặt, Nguyễn Huỳnh thoải mái xoa lỗ tai, thở phào nhẹ nhõm.
Bỗng, cô nghe Lục Ngộ An hỏi: "Sao thế?"
Nguyễn Huỳnh sững sờ: "Hả?"
Cô có sao đâu?
Lục Ngộ An nghe tiếng hít thở đều đặn ở bên kia, anh khẽ nhướng mày hỏi: "Sao tự nhiên lại tặng giỏ hoa quả cho tôi?"
Anh chuyển đề tài quá nhanh, Nguyễn Huỳnh khẽ chớp mắt mấy lần mới đuổi kịp tiết tấu của anh: "Đột ngột quá à?" Cô tự hỏi tự trả lời: "Có qua có lại thôi mà."
Lục Ngộ An giật mình, giọng nói trầm xuống, anh biết rõ còn cố hỏi: "Có qua có lại gì cơ?"
Nguyễn Huỳnh định nói là sữa đậu nành và xiên nướng lần trước nhưng lời đến bên miệng thì cô lại bẻ lái: "Bác sĩ Lục nghĩ sao?"
Nghe thế, Lục Ngộ An cong môi, độ cong không ai nhìn thấy: "Không biết."
Nguyễn Huỳnh: "..."
Cô không ngờ Lục Ngộ An sẽ nói thế.
Im lặng một lúc, Nguyễn Huỳnh lại nói: "Hôm nay tôi đi thăm Kỳ Kỳ."
Lục Ngộ An: "Đoán ra rồi."
Mặc dù anh chưa kịp đến phòng bệnh của Kỳ Kỳ nhưng hôm nay là ngày Nguyễn Huỳnh tái khám, chắc chắn cô sẽ bớt chút thời gian đi thăm Kỳ Kỳ.
"Còn tán dóc với điều dưỡng Vu." Nguyễn Huỳnh không dông dài nữa, cô đi thẳng vào chủ đề: "Tôi hỏi cô ấy đã mua huân hương an thần mà cô ấy đưa cho tôi vào đêm trước khi tôi xuất viện ở đâu. Cô ấy nói là anh nhờ cô ấy đưa cho tôi."
Nói đến đây, Nguyễn Huỳnh cẩn thận hỏi: "Bác sĩ Lục, nếu tôi hỏi anh địa chỉ mua huân hương, chắc anh sẽ nói cho tôi biết đúng không?"
Lục Ngộ An: "..."
Anh khẽ nhíu mày. Sau khi nghe ra dụng ý của Nguyễn Huỳnh, anh im lặng một lúc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!