Chương 1: (Vô Đề)

Mười giờ tối, màn đêm như tơ lụa bao trùm cả bầu trời. Tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ hòa cùng tiếng ngáy nho nhỏ của bệnh nhân giường bên khiến Nguyễn Huỳnh trằn trọc không ngủ được.

Cô lật qua lật lại hồi lâu, cuối cùng lọ mọ bò dậy lấy điện thoại trên tủ đầu giường rồi cầm "gậy trắng*" bên giường, dò dẫm ra khỏi phòng bệnh, tìm đến chỗ điều dưỡng trực.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

(*) Gậy trắng: Tên gọi chung cho gậy hỗ trợ người khiếm thị.

"Cô Nguyễn." Thấy cô xuất hiện, điều dưỡng chịu trách nhiệm chăm sóc cô là Vu Tích Ngọc không hề ngạc nhiên: "Lại không ngủ được à?"

Nguyễn Huỳnh có yêu cầu rất cao về môi trường ngủ, thường xuyên khó ngủ chỉ vì những âm thanh nhỏ quấy rầy.

"Cô ngủ không ngon mấy ngày rồi đúng không?" Vu Tích Ngọc đến bên cô, đỡ cánh tay cô đi về phía trước, dịu dàng hỏi: "Vẫn như cũ sao?"

Khóe môi Nguyễn Huỳnh khẽ cong, giọng nói êm tai vang lên: "Như cũ."

Dứt lời, cô đưa điện thoại cho Vu Tích Ngọc.

"Như cũ" mà bọn họ nói đến là Vu Tích Ngọc giúp Nguyễn Huỳnh mở một app trên điện thoại, tìm kiếm đài phát thanh cô muốn nghe.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Vu Tích Ngọc giúp cô tìm rất thành thạo: "Có tiếng chưa?"

Nguyễn Huỳnh đeo tai nghe, nghe thấy âm thanh theo dòng điện truyền đến bên tai: "Có rồi."

Cô cúi đầu, khóe môi khẽ nhếch, lông mày phía sau băng gạc giãn ra.

Vu Tích Ngọc nhìn nửa gương mặt nhỏ mỉm cười của cô, làn da trắng nõn, môi không son cũng hồng, sườn mặt mềm mại xinh đẹp. Cô ấy nhìn ngắm một lúc lâu, không nhịn được nói: "Cô Nguyễn, cô đẹp thật đấy." 

Cô ấy ngồi xổm xuống bên cạnh Nguyễn Huỳnh, hướng mắt từ dưới nhìn lên: "Chắc chắn đôi mắt cô cũng rất đẹp."

Cách đây không lâu, Nguyễn Huỳnh gặp tai nạn ngoài ý muốn nên mắt bị thương, bây giờ phải quấn băng gạc, tạm thời không thể nhìn ánh sáng bên ngoài. Đồng thời, người ngoài cũng không được nhìn thấy đôi mắt trong trẻo của cô.

Nghe Vu Tích Ngọc khen ngợi, Nguyễn Huỳnh mỉm cười tháo tai nghe xuống: "Ngày mai tôi có thể tháo băng gạc rồi đúng không?"

Vu Tích Ngọc nhẩm tính: "Chắc vậy, hôm nay vết thương bên mắt còn đau không?"

"Hơi đau thôi." Nguyễn Huỳnh nhẹ nhàng đáp lại: "Đỡ hơn nhiều so với hai hôm trước."

Vu Tích Ngọc gật đầu: "Vậy là tốt rồi."

Nói đến chủ đề này, cô ấy hỏi: "Cô Nguyễn, sao mắt cô bị thương thế?"

Tuy cô ấy làm trong bệnh viện, vết thương nào nằm ở đâu cũng đã từng nhìn thấy nhưng rất ít khi nhìn thấy người lớn bị thương ở cả hai khóe mắt như Nguyễn Huỳnh.

"..." Nguyễn Huỳnh mím môi: "Không cẩn thận bị mảnh thủy tinh cắt qua."

"Hóa ra là thế..." Vu Tích Ngọc đau lòng an ủi cô: "Hơi xui xẻo nhưng may mà mảnh thủy tinh chưa chạm đến mắt cô."

Nguyễn Huỳnh cười: "Tôi vẫn còn may chán."

Sợ cô lo lắng, Vu Tích Ngọc nói thêm mấy câu xoa dịu cô: "Tôi nghe bọn họ nói cuộc phẫu thuật của cô vô cùng thành công, chắc chắn sẽ không để lại sẹo. Tay nghề của bác sĩ Tất rất tốt. Tuy chúng tôi hay trêu chọc năng lực chuyện môn của anh ấy kém hơn bác sĩ Lục nhưng anh ấy vẫn là bác sĩ rất tài giỏi của khoa chúng tôi."

Nghe thấy danh xưng "bác sĩ Lục" quen thuộc, Nguyễn Huỳnh không khỏi tò mò về người này. Cô thật sự muốn biết vị bác sĩ Lục người người khen, người người sùng bái này là thần thánh phương nào.

Từ ngày Nguyễn Huỳnh được đẩy từ phòng phẫu thuật sang phòng bệnh, cô thường xuyên nghe thấy bệnh nhân cùng phòng và bác sĩ nói về anh. Nghe nói kiến thức chuyên môn của anh rất tốt, là người giỏi nhất trong đội ngũ trẻ của khoa nội trú, quan trọng hơn là anh rất dịu dàng và tinh tế.

Phòng bệnh Nguyễn Huỳnh là phòng ba người. Người ở giường bên là một cô nàng tinh quái, mỗi khi tiêm thuốc và uống thuốc đều sẽ nghĩ ra rất nhiều cách kỳ lạ, trốn tránh kéo dài thời gian.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!