Chương 30: Hoàn

Tôi không ngờ rằng khi mình tỉnh dậy, mặt trời đã lên cao quá đỉnh đầu. Cái chuông báo thức chết tiệt vậy mà không reo. Điền Ý đang ngồi ở mép giường, chăm chú đọc một cuốn truyện tranh cũ. Thấy tôi cựa mình, con bé reo lên:

"Chị Hạ Hạ, cuối cùng chị cũng dậy rồi."

Tôi bật dậy như lò xo, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an mãnh liệt.

"Chị Lưu Duệ đâu rồi?"

"Chị ấy ra ngoài cùng anh Tạ Cầm Vũ rồi ạ."

"Họ đi bao lâu rồi?"

"Khoảng ba tiếng rồi ạ."

Tôi luống cuống mặc quần áo, cảm giác như có một gáo nước lạnh buốt dội thẳng từ đỉnh đầu xuống gót chân. Tôi lao nhanh về phía cổng nông trại.

Ảo giác về mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Tôi vừa cắm đầu chạy vừa cầu nguyện, nhưng tâm trí lại bị xâm chiếm bởi những hình ảnh máu me và bạo lực kinh hoàng.

Vừa tới sảnh lớn, tôi đã thấy ông Hồ đang ngồi thoải mái trên ghế, tay cầm bộ đàm trò chuyện rôm rả.

"Ha ha, thật hả?" Ông cười híp cả mắt lại.

Bước chân tôi dần chậm lại. Thấy tôi đi ra, ông vội vẫy tay gọi: "Này, Tiểu Hạ dậy rồi đây, để con bé nói chuyện với cháu nhé."

Tôi đón lấy bộ đàm từ tay ông, bên trong vang lên giọng nói vui vẻ, đầy sức sống của Lưu Duệ:

"Hạ Hạ, đồ sâu ngủ, cuối cùng mày cũng dậy rồi à?"

Tôi thở hổn hển, cố nuốt xuống vị tanh ngọt nơi cổ họng do chạy quá sức, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng được gỡ bỏ.

"Hạ Hạ, bọn tao đang trên đường về rồi. Mày đoán xem bọn tao gặp ai? Tao cá là mày không đoán ra đâu."

"Là chị Trương Tĩnh đó!"

Tôi kích động đến mức suýt chút nữa đánh rơi cả bộ đàm. Người hàng xóm từng rời khỏi thành phố S không lâu sau khi đại dịch thây ma bùng phát, nay lại quay về rồi sao?

"Thật... thật hả?" Tôi lắp bắp, không tin vào tai mình.

"Đương nhiên là thật rồi."

"Hạ Hạ, em vẫn ổn chứ?"

Là giọng của chị Trương Tĩnh. Vẫn dịu dàng và bình tĩnh như trước, mang theo một cảm giác ấm áp khiến người ta an lòng lạ thường.

"Em ổn lắm chị Trương Tĩnh. Còn chị thì sao?"

"Chị cũng ổn. Thấy mọi người vẫn bình an, chị yên tâm hơn rồi."

Hình như Lưu Duệ lại chen tới cướp bộ đàm, giọng thiểu não gọi tôi:

"Hạ Hạ ơi, tao đói quá."

Khi tôi nấu xong bữa trưa và bưng lên bàn, Phùng Hạo cũng vừa vặn dẫn người về đến sảnh lớn. Trên gương mặt ai nấy đều ánh lên niềm hy vọng và sự hân hoan khó tả.

Lưu Duệ lao thẳng đến chỗ tôi, giơ tay vẽ thành một vòng tròn thật to giữa không trung:

"Hạ Hạ, mày tuyệt đối không ngờ chị Trương Tĩnh mang tới tin tốt lớn đến mức nào đâu!"

Tôi nhìn Trương Tĩnh và Triệu Vân Đào đang bước về phía mình. Lâu ngày không gặp, có lẽ vì phải bôn ba khắp nơi nên nước da họ đã sạm đi thấy rõ. Triệu Vân Đào vẫn giữ vẻ nghiêm nghị như mọi khi, trông có vẻ khó gần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!