Đêm giao thừa năm nay vô cùng náo nhiệt. Dù chỉ là một đại gia đình chắp vá tạm thời tập hợp lại, nhưng không khí lại chẳng hề lạnh lẽo chút nào.
Ăn xong bữa cơm tất niên, mọi người còn cùng nhau dọn dẹp căng tin để tổ chức chơi mấy trò dân gian cũ như truyền hoa, ném khăn, thậm chí còn bày ra được mấy bàn mạt chược. Gần đến 12 giờ đêm, trong căng tin chỉ còn lại vài bạn trẻ, mà Lưu Duệ thì vẫn còn đang chơi hăng say chưa chịu về.
Tôi dọn dẹp xong bếp núc rồi quay về phòng, nhưng lại bất ngờ phát hiện ở góc phòng có một bóng người nhỏ bé gầy gò đang ngồi thụp xuống. Tôi giật mình một cái, bước lại gần mới nghe thấy tiếng nức nở khe khẽ.
"Điền Ý, là em hả?"
Cả người Điền Ý run lên, vội vàng đứng dậy lau nước mắt: "Chị Hạ Hạ ơi..."
Tôi bước tới rút vài tờ khăn giấy, nhẹ nhàng lau nước mắt giúp cô bé: "Em lại nhớ mẹ với anh trai à?"
Cô bé gật đầu, nước mắt lại thi nhau trào ra. Tôi nhẹ nhàng xoa đầu cô bé, khẽ nói: "Em biết không? Mẹ và anh trai em nhất định rất tự hào vì họ đã bảo vệ được em."
Tôi hít sâu một hơi, giọng chùng xuống: "Hai năm trước chị cũng mất ba mẹ, chị từng nghĩ cuộc sống quá khó khăn, sống tiếp để làm gì nữa. Nhưng bây giờ chị rất hạnh phúc, vì có rất nhiều người đang quan tâm đến mình."
Điền Ý vừa khóc vừa thở không ra hơi: "Nhưng chị Hạ Hạ ơi, em thật sự rất nhớ họ..."
Tôi đau lòng ôm chặt lấy em vào lòng: "Chị biết mà. Mọi chuyện rồi sẽ tốt lên thôi, bọn chị sẽ luôn ở bên em."
Sau một trận khóc òa, Điền Ý cuối cùng cũng bình tĩnh lại và thiếp đi vì mệt. Lúc này Lưu Duệ cũng quay về phòng, mặt đỏ bừng lên vì phấn khích.
Tôi ghé tai hỏi khẽ: "Cuối cùng cũng xong rồi hả?"
Lưu Duệ bĩu môi thật cao, than vãn: "Chơi oản tù tì thua, mai tao phải đi gánh phân."
Tôi cười lặng lẽ: "Mày đấy, cứ đông người là lại phát điên lên, không ai cản nổi."
Tôi nhìn xuống đôi chân gầy nhẳng của cậu ấy, ái ngại hỏi: "Mày gánh nổi không đó?"
Lưu Duệ thở dài: "Đã chơi thì phải chịu. Hay mai tao giúp mày nhé?"
"Không cần, tao phải tự làm. Đúng là thích gồng."
Tôi nhìn điện thoại, đồng hồ đã chỉ 23:50, thời khắc giao thừa sắp điểm. Tôi bước đến bên cửa sổ, nhìn mặt trăng trên trời đang tỏa ra thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo. Năm nay sẽ không có pháo hoa.
Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ nhẹ. Lưu Duệ kéo chặt áo khoác lại, hơi ngạc nhiên: "Muộn thế này rồi, ai vậy?"
Tôi mỉm cười: "Để tao ra mở cửa."
Quả nhiên là Tạ Cầm Vũ. Anh mặc chiếc áo phao màu xám xanh, chóp mũi đỏ ửng lên vì lạnh.
"Anh thấy phòng tụi em còn sáng đèn, Tiểu Ý ngủ chưa?"
Tôi quay đầu nhìn cô bé đã cuộn tròn trong chăn trên giường: "Tiểu Ý ngủ rồi."
Còn Lưu Duệ thì đang đứng phía sau trừng mắt nhìn tụi tôi. Tạ Cầm Vũ gãi mũi, ngượng ngùng nói: "Ngủ rồi thì thôi vậy, vốn định rủ tụi em lên sân thượng đón giao thừa."
Tôi có chút dao động, liền với tay lấy khăn choàng: "Tiểu Ý vừa mới khóc một trận, ngủ được cũng không dễ, đừng gọi con bé dậy nữa. Lưu Duệ, mình cùng đi đón giao thừa đi."
Lưu Duệ chớp mắt: "Như vậy có ổn không?"
Tôi ném cái mũ len vào mặt cậu ấy: "Đi nhanh lên."
Tạ Cầm Vũ dẫn tụi tôi lên tầng thượng. Khi tôi và Lưu Duệ còn đang th* d*c vì leo cầu thang thì anh lấy ra một túi đồ từ góc tường.
"Cái gì đây?" Lưu Duệ nhanh chóng tò mò mở túi ra xem. "Là pháo que này!"
Lưu Duệ tròn mắt nhìn tôi, trong đáy mắt lấp lánh ánh sao. Tôi cũng phấn khích lấy những que pháo nhỏ trong túi ra: "Một cuộn 10 cây, anh lấy ở đâu ra vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!