Cậu ấy lao sầm tới như một chú bê con lông xù, chút nữa thì húc tôi ngã ngược trở lại vào trong xe. May mà Tạ Cầm Vũ nhanh tay vòng ra sau đỡ lấy tôi, nếu không thì cả ba đứa đã chồng chất lên nhau mà ngã lăn ra ghế sau rồi.
Cậu ấy ôm chặt lấy tôi, chẳng mấy chốc tôi đã cảm thấy vạt áo trước ngực mình ướt đẫm. Tôi vỗ nhẹ lên lưng Lưu Duệ, cẩn thận dỗ dành:
"Tao không sao, vẫn ổn mà, nín đi, đừng khóc nữa."
Lưu Duệ đích thị là một quả pháo nổ, giây trước còn mít ướt, giây sau đã đứng phắt dậy, quệt mạnh nước mắt nước mũi rồi chỉ thẳng vào mặt tôi mà mắng xối xả:
"Mày giỏi lắm rồi đấy hả? Còn dám một thân một mình đi khám phá mật thất? Mày tưởng mình mình đồng da sắt chắc?"
Tôi cúi đầu, nghiêm túc chịu trận nghe cậu ấy giáo huấn.
"Nhỡ mày xảy ra chuyện gì thì sao? Định bỏ lại tao bơ vơ một mình ở đây à?"
Cậu ấy đang mắng hăng say thì tay chợt chạm phải vết thương trên vai tôi, lập tức lại sụt sịt, đau lòng kéo tôi vào trong nhà.
Tôi ngoái đầu nhìn lại Tạ Cầm Vũ vẫn đang đứng trước xe. Anh khẽ nhếch môi cười, giơ tay vẫy vẫy tôi:
"Lát nữa cô ấy sẽ bình tĩnh lại thôi. Đến lúc đó nhớ nấu món gì ngon ngon bù cho anh nhé."
Tôi mấp máy môi, nói không thành tiếng nhưng đủ để anh hiểu. Tạ Cầm Vũ nén cười gật đầu, cũng dùng khẩu hình đáp lại:
"Ừ, anh đợi cơm em."
Tâm trạng tôi bỗng chốc trở nên vô cùng tốt. Tôi theo chân Lưu Duệ vào phòng để bôi thuốc, cho đến khi cậu ấy bắt đầu chạm vào miệng vết thương.
"Á! Đau! Đau quá!"
Lưu Duệ cúi đầu, bĩu môi với vẻ mặt đầy "giấm chua":
"Úi chà, lúc này mới biết kêu đau cơ à?"
Tôi chọc nhẹ vào trán cậu ấy:
"Làm sao đấy? Có gì thì nói thẳng ra xem nào."
Cậu ấy lặng lẽ giúp tôi băng bó lại vết thương, lúc này mới thu lại vẻ cợt nhả ban nãy:
"Sau này mày không được mạo hiểm như thế nữa. Cấm không được bỏ tao lại một mình. Tao mới là người quan trọng nhất với mày."
Tôi không biết mắt mình đã nhòe đi từ lúc nào, nhẹ nhàng vươn tay ôm lấy Lưu Duệ:
"Được được, tao nhớ rồi mà."
"Mày không nhớ, mày hết yêu tao rồi."
"Sao lại không yêu?"
Tôi vừa khóc vừa cười giải thích, rồi phát hiện mắt cậu ấy cũng đã đỏ hoe thật sự. Tôi nghiêm túc lại:
"Tao xin thề, sau này tuyệt đối sẽ không hành động một mình nữa. Tụi mình phải cùng nhau sống sót thật tốt."
Lưu Duệ hừ một tiếng:
"Chưa đủ, chưa đủ."
"Ừm, còn nữa. Lưu Duệ mãi mãi là người bạn quan trọng nhất của Hạ Hạ, không ai có thể thay thế được vị trí của cậu ấy, bất kể là ai cũng không được."
Lưu Duệ vội lấy tay che mặt:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!