Tôi ra sức đạp loạn xạ vào chân con thây ma trước mặt, trong đầu gần như đã vẽ ra viễn cảnh thê thảm của chính mình sau ba mươi giây nữa.
Đoàng!
Tiếng súng chát chúa vang lên từ phía xa khiến tôi giật bắn người. Gần như ngay lập tức, một thứ chất lỏng lạnh lẽo, trơn nhớt bắn tung tóe lên mặt tôi, kéo theo đó là mùi tanh hôi nồng nặc đến buồn nôn.
Đầu con thây ma trước mặt đã bị đạn thổi bay một nửa, máu đỏ sẫm lẫn với óc đậu vàng đục tuôn trào từ trán nó chảy dọc xuống dưới. Nó từ từ buông thõng hai tay khỏi vai tôi rồi ngã rầm xuống đất như một khúc gỗ mục.
Tôi vội vã né tránh, cố gắng bảo vệ cánh tay đang bị thương của mình. Tim còn chưa kịp hoàn hồn thì lại nghe thêm một tiếng súng nữa xé toạc không gian.
Trong cơn choáng váng, tôi nghe thấy tiếng rên la đau đớn thấu trời của Trương Thành Mẫn. Tôi quay phắt đầu lại, kinh hoàng nhìn thấy cánh tay cầm súng của gã đã bị bắn đứt lìa. Đoạn tay đầy máu vẫn còn nắm chặt khẩu súng lăn lông lốc đến ngay sát chân tôi.
Từ xa, bóng dáng quen thuộc của Phùng Hạo và những người khác đang rầm rập tiến lại gần. Một dòng chất lỏng ấm nóng không rõ từ đâu chảy xuống khóe môi tôi, cả người chao đảo, trời đất quay cuồng đảo lộn.
Dây thần kinh đang căng như dây đàn bất ngờ được thả lỏng. Hình như... tôi được cứu rồi. Đó là ý nghĩ cuối cùng lóe lên trong đầu trước khi tôi chìm vào bóng tối.
***
Tôi tỉnh lại vì cảm giác xóc nảy dữ dội trên xe.
Màn đêm mùa đông buông xuống rất nhanh, lúc tôi mở mắt ra, xung quanh đã tối đen như mực. Tôi nhận ra mình đang nằm ở băng ghế sau của một chiếc ô tô, trên người được đắp cẩn thận một chiếc chăn lông ấm áp.
Ngoài tiếng động cơ xe rì rầm, tôi còn nghe thấy tiếng anh Trần và anh Hạo đang ngồi ở ghế trước trò chuyện.
"Đội trưởng Phùng, chuyện này đều do tôi cả..."
- Là giọng của anh Trần. Anh ấy chưa nói hết câu đã lại thở dài một hơi nặng nề đầy hối lỗi.
Tôi chậm rãi ngồi dậy, đầu óc vẫn còn hơi choáng váng vì thiếu máu.
"Em tỉnh rồi à?"
Một giọng nói khàn khàn nhưng vô cùng quen thuộc vang lên từ phía bên phải. Lúc này tôi mới giật mình nhận ra, sát bên cửa sổ phải còn có một bóng người toàn thân đen thẫm đang ngồi lặng lẽ ở đó.
"Anh là ai?"
- Tôi ngập ngừng hỏi, sống mũi bắt đầu cay xè.
"Em không nhận ra anh là Tạ Cầm Vũ à?"
Tôi bỗng nhiên òa lên một tiếng rồi bật khóc nức nở, luống cuống đưa tay vén mớ tóc mái lòa xòa trên trán anh. Dựa vào ánh sáng yếu ớt hắt ra từ bảng điều khiển xe, tôi nhìn rõ gương mặt người trước mắt đúng là Tạ Cầm Vũ, nhưng anh gầy đi nhiều quá.
Anh trân trân nhìn tôi, một lúc sau trên mặt lại lộ ra vẻ dở khóc dở cười. Tôi đưa tay véo mạnh vào má anh một cái, rồi lại run run khẽ chạm lên vết thương trên cổ anh. Anh cứ thế tựa vào cửa sổ xe, mặc cho tôi nhào nặn kiểm tra, không hề có chút phản kháng nào.
"Không phải lại đang mơ đấy chứ?"
- Tôi vừa nghẹn ngào nấc lên vừa hỏi. - "Nhưng sao không thấy đau? Chẳng lẽ đúng là mơ rồi?"
Tạ Cầm Vũ bật cười, giọng yếu ớt nhưng đầy cưng chiều:
"Hạ Hạ, là vì em đang véo mặt anh nên em mới không thấy đau đấy."
Tôi ngẩn ra, rồi lập tức tự véo mạnh vào má mình. Đau quá, đau điếng người. Là thật, đau thật sự.
Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh, hít một hơi thật sâu rồi bỗng không thể kiềm chế được nữa mà òa khóc nức nở như một đứa trẻ:
"Em tưởng anh chết rồi... tưởng là chính em đã hại chết anh..."
Tạ Cầm Vũ dường như phải rất khó khăn mới có thể nâng cánh tay trái lên xoa nhẹ đầu tôi, ánh mắt anh nhìn tôi dịu dàng như dòng nước mùa thu."Chẳng phải em đã sớm nhận ra anh tỉnh lại rồi sao? Anh làm sao có thể xảy ra chuyện được chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!