Trương Thành Mẫn vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến đáng sợ. Gã bình tĩnh nói:
"Chút nữa thôi là bọn họ sẽ phải quay lại."
Trong lòng tôi dâng lên một linh cảm chẳng lành. Gã bật cười, ánh mắt liếc nhìn vào gương chiếu hậu. Trong gương, phía trên Viện Bảo Tàng dần dần bốc lên một cột khói đen đặc.
Tôi hoảng hốt muốn vùng dậy, nhoài người nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy chiếc xe bám theo phía sau đột ngột thắng gấp. Có một bóng người vội vàng nhảy xuống xe, lao nhanh về phía bảo tàng. Bóng dáng ấy nhanh chóng nhòe đi trong tầm mắt tôi.
Người đó vừa rời khỏi, chiếc xe lại lập tức gầm máy đuổi theo, nhưng chỉ qua một khúc cua đã biến mất khỏi tầm nhìn.
Trương Thành Mẫn nhìn vẻ mặt hoảng loạn tuyệt vọng của tôi, cười nhạo báng:
"Nhân lúc mày không để ý, tao tiện tay hất đổ một ngọn đèn dầu thôi, chẳng có gì khó khăn cả. Tầng hầm không có thông gió, rất dễ gây ngạt thở hoặc ngộ độc khí CO, huống chi Tạ Cầm Vũ còn đang bị trói chặt, thương tích đầy mình. Tao cũng không biết Tiểu Triệu và mọi người liệu có kịp tìm thấy mật thất để cứu nó không nữa."
Tôi dùng hết sức vùng vẫy hòng thoát khỏi sợi dây trói, nhưng cổ tay và vai chỉ nhận lại cơn đau bỏng rát như bị thiêu đốt. Tôi gào lên:
"Tại sao ông không tha cho anh ấy? Rõ ràng ông đã đạt được mục đích rồi mà!"
Trương Thành Mẫn nhìn đồng hồ, bật cười lớn. Tiếng cười của gã như tiếng bánh xe nghiến nát vụn thủy tinh khi phanh gấp, chói tai đến mức khiến tôi không chịu nổi.
"Tao vốn chẳng định tha cho nó, nhưng vì mày cứ khăng khăng cung cấp thông tin nên tao mới nể mặt mày cho nó sống thêm hai mươi phút. Vậy là quá nhân từ rồi."
Hèn gì gã chẳng hề nhắc đến chuyện xử lý Tạ Cầm Vũ ra sao. Thì ra ngay từ đầu, gã đã lên kế hoạch phóng hỏa. Gã chưa từng có ý định trao đổi điều kiện công bằng với tôi.
Tiếng xe đuổi theo phía sau mỗi lúc một nhỏ dần. Tôi chưa bao giờ thấy bản thân lại muốn giết một người đến thế. Thứ đáng sợ nhất của tận thế không phải là bầy thây ma chỉ biết ăn thịt, mà là lòng dạ của những kẻ như Trương Thành Mẫn – kẻ vì tư lợi mà sẵn sàng lợi dụng và sát hại đồng loại.
Gã đã phá vỡ mọi trật tự, chà đạp lên bao nhiêu ý chí sống sót kiên cường chỉ để thỏa mãn thú vui b*nh h**n của riêng mình. Nhưng giờ đây, chẳng ai có thể trừng phạt gã.
Tôi muốn nguyền rủa gã bằng những lời lẽ bẩn thỉu và cay độc nhất, thậm chí còn nghĩ đến việc lao vào cướp lái, đâm xe để cùng chết với gã. Nhưng tôi biết mình không thể làm vậy.
Để tránh đụng mặt với đoàn xe của Phùng Hạo đang quay lại, gã chọn một lối đi khác dẫn đến Cổ Trấn. Chiếc xe đuổi theo phía sau cũng dần im bặt tiếng động cơ.
Trương Thành Mẫn châm một điếu thuốc, rít mạnh một hơi rồi cuối cùng cũng cất lời hỏi tôi:
"Nói đi, ở chỗ nào trong Cổ Trấn?"
Tôi không nhịn được bật cười khẩy, nhưng tuyệt nhiên không nói một lời. Gã phả ra một làn khói dày đặc, mùi thuốc lá cay nồng nhanh chóng lan khắp khoang xe.
Tôi không kìm được mà ho sặc sụa, rồi đột nhiên cảm nhận được một cơn đau rát dữ dội nơi bả vai trái. Là đầu điếu thuốc đang cháy đỏ rực trong tay Trương Thành Mẫn.
Tôi giãy giụa kịch liệt, nhưng đầu lọc thuốc lá như thể đã dùi sâu vào da thịt, đau đến mức tôi phải rít lên một hơi lạnh, nửa thân trên không kìm được mà run rẩy từng cơn.
Chỉ vài chục giây sau, vết thương đã từ đau buốt chuyển sang tê dại, đầu thuốc cũng đã tắt ngúm trên da thịt tôi.
Tôi muốn giữ bình tĩnh để tìm cách thoát thân, nhưng nước mắt vẫn không kìm được mà tuôn rơi, không rõ là vì đau đớn, sợ hãi hay hối hận. Tôi sợ vì bản thân đang rơi vào tay kẻ ác, và hối hận vì không sớm nhận ra dã tâm của Trương Thành Mẫn.
Tạ Cầm Vũ vốn là con tin duy nhất, ban đầu hoàn toàn không gặp nguy hiểm đến tính mạng. Chính tôi... là tôi đã hại chết anh ấy.
Tôi quay đầu nhìn gương mặt đáng ghét kia của Trương Thành Mẫn, trong lòng đột nhiên trào lên một ý nghĩ điên rồ. Tôi gằn giọng:
"Thật ra tôi lừa ông đấy. Con trai ông căn bản không có ở Cổ Trấn. Nó chết rồi! Ông vĩnh viễn cũng không thể gặp lại nó nữa đâu."
Phản ứng của Trương Thành Mẫn đúng như tôi dự đoán. Đối với sự thật tr*n tr**, gã lại tỏ ra khinh thường. Thật đáng buồn, và cũng thật nực cười.
Ngay từ khi Phùng Hạo tin lời nói dối của tôi mà lập tức cho quân lao đến Cổ Trấn, Trương Thành Mẫn đã bắt đầu nghi ngờ rằng người của gã – bao gồm vợ con gã – đều bị giam ở đó. Sau này, tôi lại tiếp tục dựng chuyện...... để củng cố suy đoán ấy cho gã. Là một kẻ vô cùng tự phụ, gã chỉ tin vào những gì bản thân muốn tin mà thôi.
"Mày không nói cũng không sao, ở Cổ Trấn này, những nơi có thể trú ẩn được cũng chỉ có hai chỗ mà thôi."
Gã một mực lái xe lao về hướng Cổ Trấn. Suốt dọc đường đi, mật độ xe cộ bỏ hoang hai bên đường ngày càng dày đặc, vô số thây ma tụ tập thành từng đàn lố nhố ven đường. Nghe thấy tiếng động cơ xe chạy qua, chúng lập tức ngẩng đầu, vươn tay chới với lao về phía chiếc xe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!