Tôi gào lên, cố vùng vẫy kịch liệt hòng đánh thức Tạ Cầm Vũ, nhưng anh không hề có dấu hiệu tỉnh lại.
"Đừng gọi nữa, nó ngất rồi, tạm thời chưa tỉnh lại được đâu."
Tôi trừng mắt nhìn chằm chằm vào Trương Thành Mẫn, thấy gã đang thong thả kéo khóa chiếc ba lô của tôi.
"Mày đến thật đúng lúc, trong túi toàn đồ tốt, nhiều đến mức tao chẳng biết nên chọn cái nào nữa."
Gã lần mò lục lọi trong ba lô, lôi ra dùi cui điện, nỏ, dao găm, bộ đàm... quả thực toàn là những vật dụng thiết yếu để sinh tồn giữa thời tận thế này.
Gã cầm dùi cui điện rồi ngồi xổm xuống cạnh Tạ Cầm Vũ. "Muốn nói chuyện hả?"
Gã ấn công tắc khởi động, "tạch" một tiếng, đầu dùi cui lập tức tóe ra hai luồng tia điện xanh lè chói mắt.
"Sáu mươi triệu vôn điện áp, mày đoán xem cơ thể người chịu được bao lâu?"
Tôi hoảng hốt lắc đầu liên tục.
Gã tặc lưỡi: "Tao thật sự muốn biết đấy."
Gã chuyển sang ngồi xổm trước mặt tôi, vẻ mặt tỏ ra dịu dàng hòa nhã – tất nhiên là nếu bỏ qua ánh nhìn hung ác trong đáy mắt gã.
"Tao sẽ gỡ băng dính ra. Nhưng nếu mày dám la lên một tiếng..."
Thấy tôi sợ hãi lắc đầu, gã mới giật mạnh lớp băng dính trên miệng tôi ra, rồi quay lại ngồi cạnh Tạ Cầm Vũ.
"Ông muốn tôi làm gì?" Tôi cố giữ giọng bình tĩnh, sợ chọc giận gã.
"Rất đơn giản. Tao chỉ cần con trai tao, một xe đầy đồ sinh hoạt, hai khẩu súng và hai hộp đạn. Đợi tao lấy được hàng và rời đi an toàn, tao sẽ thả tụi mày."
Con trai gã? Nhưng con trai gã đã biến thành thây ma rồi mà. Tôi cúi đầu tránh ánh mắt sắc như dao của gã, cố gắng đè nén sự hoảng loạn đang dâng lên trong lòng. Tuyệt đối không thể để gã biết con trai mình đã gặp chuyện.
"Sao chỉ đòi mỗi con trai? Còn vợ ông thì sao? Không cần nữa à?"
Gã hừ lạnh một tiếng: "Vướng víu! Đàn bà chúng mày thật kỳ lạ, đến thân mình còn lo chưa xong mà còn đi hỏi mấy câu nhảm nhí kiểu đó."
Gã nói được nửa câu thì nheo mắt lại, cảnh cáo: "Đừng có dở trò đánh trống lảng."
Thấy gã lập tức nhìn thấu ý đồ của tôi, thái dương tôi bắt đầu giật thình thịch.
"Vậy ông muốn tôi làm gì?"
Gã giơ bộ đàm lên trước mặt tôi. Đốt ngón tay trỏ và ngón giữa cầm bộ đàm của gã đều nhuốm màu vàng xỉn vì khói thuốc. Đây chính là đôi bàn tay có thể tàn sát vô số người vô tội.
"Nói với Phùng Hạo rằng tao và Tạ Cầm Vũ đang ở chỗ khác. Lừa nó, hoặc là chết ngay bây giờ. Tự mày chọn."
Tôi nghiến răng, gần như quên cả thở dưới ánh mắt lạnh buốt khiến người ta phát run của gã.
"Ông muốn Phùng Hạo rút người đi để nhân cơ hội bỏ trốn."
"Đoán không tệ."
Tôi lắc đầu: "Phùng Hạo không phải đồ ngốc. Sao ông nghĩ anh ấy sẽ tin lời tôi?"
Trương Thành Mẫn lấy từ trong túi ra một điếu thuốc ngậm lên miệng, nheo mắt lại: "Mày hỏi tao à? Đây chẳng phải là chuyện mày nên tự nghĩ sao?"
Gã kê tay sau đầu, tựa lưng vào tường, trông có vẻ vô cùng đắc ý.
"Bây giờ tao cho mày một cơ hội, phải nghĩ cho thật kỹ. Làm sao khiến Phùng Hạo nghe lời mày, như vậy mới giữ được cái mạng nhỏ này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!