Đột nhiên, có người từ phía sau nắm chặt lấy cổ tay tôi. Tôi mừng rỡ quay phắt lại, nhưng đập vào mắt chỉ là khuôn mặt quen thuộc của Lưu Duệ.
"Lưu Duệ, Tạ Cầm Vũ đâu? Sao không thấy anh ấy?"
Lưu Duệ cúi đầu, cố che giấu cảm xúc phức tạp trong đáy mắt.
"Anh ấy đâu rồi? Rõ ràng tao nghe thấy giọng anh ấy mà..."
Bọng mắt Lưu Duệ thâm quầng, hốc mắt đỏ hoe. Cậu ấy khẽ lắc đầu:
"Không tìm thấy. Cậu ấy biến mất rồi."
Phùng Hạo đứng bên cạnh, tay vẫn cầm chặt chiếc bộ đàm, giọng trầm xuống:
"Bọn tôi đã lục soát khắp Viện Bảo Tàng nhưng không tìm ra cậu ấy và Trương Thành Mẫn."
Trước mắt tôi dần trở nên nhòe đi. Tôi cố nuốt nước mắt, nhìn Phùng Hạo:
"Anh Hạo, tôi có thể đến Viện Bảo Tàng tìm cùng mọi người được không?"
Phùng Hạo nhíu mày nhìn tôi, nhưng rồi cuối cùng cũng gật đầu.
Bữa trưa còn chưa kịp ăn, tôi đã khoác thiết bị lên lưng, leo lên xe cùng Phùng Hạo quay lại Viện Bảo Tàng. So với lần trước ra ngoài, cảnh vật bên ngoài cửa sổ lần này càng thêm tiêu điều, xơ xác. Đường trơn trượt đầy bùn đất, lá vàng úa rụng kín lối đi.
Tôi nhìn đám thây ma đang lang thang vất vưởng ven đường, bỗng nhiên phát hiện vài bóng dáng khác lạ lẫn trong số đó. Quần áo trên người chúng vẫn còn khá sạch sẽ, thân thể lại bị trói bởi vài vòng dây thừng, trông cực kỳ quen mắt.
"Đó là... con trai của Trương Thành Mẫn sao?"
Phùng Hạo vừa lái xe vừa liếc nhìn qua gương chiếu hậu, xác nhận:
"Còn cả vợ gã nữa. Vì sợ tôi trả thù, bọn họ hoảng loạn nhảy khỏi xe bỏ trốn, không ngờ lại rơi vào kết cục này."
Tôi không khỏi cảm thấy tiếc nuối và mỉa mai. Bọn họ cứ ngỡ Phùng Hạo cũng là loại người tàn độc giống mình. Trương Thành Mẫn cả đời hao tâm tổn trí, không từ thủ đoạn, vậy mà đến cuối cùng ngay cả vợ con mình cũng không bảo vệ nổi.
Phải mất một lúc lâu, xe chúng tôi mới tới được cổng Viện Bảo Tàng. Cánh cổng sắt lớn đã rỉ sét loang lổ, không khí xung quanh vẫn còn nồng nặc mùi máu tanh. Mỗi lối ra vào đều có người của đội cứu hộ canh giữ. Trên tầng thượng, hai bóng người đang tất bật tháo dỡ các tấm pin năng lượng mặt trời.
"Viện Bảo Tàng đã được lục soát nhiều lần nhưng chưa phát hiện được gì cả. Những người khác vẫn đang tìm quanh xem có dấu vết nào của Tạ Cầm Vũ không."
Tôi theo chân Phùng Hạo bước vào sảnh chính của Viện Bảo Tàng. Nơi này đã hoàn toàn khác xa so với ba tháng trước.
Trong sảnh ngổn ngang mấy chiếc giường tạm bợ, sàn nhà vương vãi đầu lọc thuốc lá, chai rượu rỗng, những vệt máu khô bị kéo lê và dấu chân bùn đất hỗn loạn. Đi sâu hơn vào trong, khu trưng bày đã hoàn toàn tối om như mực.
Tôi bật đèn pin, ánh sáng quét qua một cảnh tượng bừa bộn, tan hoang, chẳng còn chút cảm giác trang nghiêm hay chiều sâu văn hóa như xưa nữa. Các tủ kính trưng bày đều bị đập vỡ; đồ sứ, tượng điêu khắc, tranh vẽ vứt ngổn ngang khắp nơi, không ít cổ vật quý giá đã bị phá hủy hoàn toàn.
Viện Bảo Tàng rơi vào tay đám người kia, sớm muộn gì cũng biến thành đống phế liệu. Điều đó vốn đã nằm trong dự đoán.
"Tôi còn muốn đến các khu trưng bày khác xem thử..."
Lời chưa dứt thì bộ đàm trong tay Phùng Hạo bất ngờ vang lên tiếng rè rè.
"Đội trưởng Phùng, phát hiện một chiếc xe khả nghi ở hướng Tây Nam, cách bảo tàng 800 mét, góc 35 độ."
"Tôi qua đó ngay."
Phùng Hạo tắt bộ đàm, quay sang nhìn tôi:
"Em muốn đi cùng tôi không?"
Tôi lắc đầu:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!