Nghe đến đây, tôi bỗng thấy trời đất quay cuồng, một cảm giác choáng váng ập đến. Tôi vội vàng hỏi dồn:
"Vậy còn Tạ Cầm Vũ? Anh ấy không sao chứ? Còn cô bé kia thì sao? Con bé vẫn ổn chứ?"
"Bọn họ tạm thời không sao. Tạ Cầm Vũ nói cậu ấy sẽ phá hủy hệ thống phát điện trong cơn mưa sắp tới."
Một cơn gió lạnh buốt bất ngờ luồn vào cổ áo khiến tôi rùng mình, nhưng cũng nhờ đó mà lấy lại được chút bình tĩnh. Nếu hệ thống phát điện bị phá hủy, hàng rào điện tử sẽ mất tác dụng. Thời điểm Trương Thành Mẫn buộc phải di chuyển căn cứ chính là thời cơ tốt nhất để chúng tôi hành động. Nhưng liệu một mình Tạ Cầm Vũ có thể lo liệu được tất cả những chuyện nguy hiểm đó không?
Tôi mơ màng lê bước về phòng, nằm vật xuống giường. Toàn thân như bị rút cạn sức lực, chiếc đầu nặng trĩu không còn chống đỡ nổi nữa. Vừa nhắm mắt lại, tôi vẫn cảm giác cả căn phòng đang xoay tròn, hai nhãn cầu đau nhức như muốn bật ra khỏi hốc mắt.
Trong cơn mê man, ký ức lại ùa về. Trong đầu tôi liên tục hiện lên đoạn video ba mẹ quay giữa sa mạc mênh mông. Họ hào hứng khoe với tôi cảnh tượng hùng vĩ trước mắt, nụ cười rạng rỡ dưới ánh mặt trời gay gắt. Họ bảo tôi hãy yên tâm, kết thúc chuyến đi này, họ sẽ trở về an toàn.
Nhưng kể từ ngày đó, chẳng còn tin tức gì nữa. Hai năm đã trôi qua, trong thâm tâm, tôi đã hiểu rõ ba mẹ mình không còn khả năng sống sót nữa rồi.
Cảnh tượng trong đầu vụt chuyển đổi, tôi lại thấy Tạ Cầm Vũ đang ngồi trên chiếc ghế dài quen thuộc, nhắm mắt ngẩng đầu đón nắng. Từng tia nắng vụn vỡ rơi trên gương mặt anh, làm nổi bật sống mũi cao thẳng. Khóe môi anh hơi nhếch lên tạo thành một nụ cười nhẹ, anh nói với tôi rằng anh nhất định sẽ bình an trở về.
Những lời hứa hẹn ấy cứ như câu thần chú không ngừng vang vọng trong tâm trí tôi, day dứt và ám ảnh.
Hình ảnh cứ liên tục chớp nháy, hỗn loạn như một chiếc kính vạn hoa bị vỡ dội thẳng vào thị giác. Tôi cảm thấy như mình bị mắc kẹt trong một không gian hỗn độn, nhìn thấy bản thân đang đứng trơ trọi giữa bóng tối bao trùm. Dưới chân tôi là một thứ chất lỏng sền sệt màu đỏ vàng, vừa đặc quánh vừa nhớp nháp, bốc mùi tanh tưởi. Tôi không thể tiến, cũng chẳng thể lùi.
Tôi cố vùng vẫy nhưng tay chân cứng đờ không thể nhúc nhích. Nhất định là ác mộng rồi. Tỉnh lại đi, Hạ Hạ, mau tỉnh lại đi!
Tôi gắng sức muốn thoát khỏi đám chất lỏng ghê tởm đó, ra sức muốn mở mắt để thoát khỏi cơn mộng mị, nhưng cơ thể cứ như rơi vào đầm lầy không đáy, càng vung vẫy thì càng bị nuốt chửng nhanh hơn.
Lúc tôi tỉnh lại thì trời đã sáng bạch.
Lưu Duệ đang ngồi cạnh giường, vẻ mặt nhăn nhó như thể có thù hận sâu nặng lắm. Thấy tôi mở mắt, cô ấy càu nhàu:
"Sao mày lại lăn ra sốt vào đúng cái thời điểm này chứ hả?"
Tôi định lên tiếng trả lời nhưng vừa mở miệng đã phát hiện toàn thân nóng ran như lửa đốt, cổ họng khô rát, đau đớn vô cùng. Lưu Duệ lấy chiếc khăn ướt trên trán tôi xuống, giọng điệu tuy trách móc nhưng động tác lại vô cùng nhẹ nhàng:
"Sốt cao tới 39,6 độ lận đấy. Ban đêm ban hôm mày còn ra ngoài hóng gió lạnh làm cái gì không biết."
Tôi ngoan ngoãn uống từng ngụm nước cô ấy đưa, không muốn để bạn mình phải phân tâm thêm nữa.
"Mai là ngày dự sinh của chị Tiểu Kiết rồi, mày nhất định phải chịu khó uống thuốc, nghỉ ngơi cho đàng hoàng vào."
Lưu Duệ thở dài thườn thượt, vẻ mặt đầy lo âu:
"Chỉ riêng sản phụ và mấy bệnh nhân khác trong nông trại đã đủ khiến tao đau đầu lắm rồi. Mày thật đúng là biết chọn lúc để ốm mà."
Tôi biết cô ấy chỉ đang lo lắng quá mức thôi. Để tránh gây thêm phiền phức cho mọi người trong giai đoạn nước sôi lửa bỏng này, tôi... Tôi ngoan ngoãn uống thuốc, cố gắng ăn uống đầy đủ, ngày nào cũng quấn chặt chăn và làm theo đúng mọi lời dặn dò. Nhưng không hiểu sao, ban ngày tôi lại rất tỉnh táo, còn cứ hễ đêm xuống là cơn sốt lại ập đến.
Vì thế, ngay cả Lưu Duệ cũng không phát hiện ra điều gì bất thường. Tình trạng ấy cứ kéo dài dai dẳng suốt ba ngày, cho đến khi chị Tiểu Kiết hạ sinh an toàn một em bé nặng chỉ hơn 2kg.
Cuối cùng thì mẹ con chị ấy cũng đã vượt qua được giai đoạn nguy hiểm nhất, nhưng sức khỏe của tôi thì vẫn chẳng hề khá hơn. Bất đắc dĩ, tôi đành phải thú thật với Lưu Duệ.
Cậu ấy trừng mắt nhìn tôi, giận đến mức trông như muốn đánh người:
"Sao đến tận bây giờ mày mới nói với tao hả?"
Cậu ấy vừa kiểm tra gương mặt, vừa soi đèn xem amidan của tôi, lúc này sắc mặt mới dịu đi đôi chút:
"Tao còn tưởng mày khỏi bệnh rồi, thấy mặt mũi đầy đặn lên, ai ngờ đâu... Mày không tự nhận ra là má mình đang sưng vù lên sao?"
Tôi đưa tay sờ lên mặt, nhớ lại mấy ngày nay bản thân cứ chìm trong cảm giác mơ hồ, mụ mị nên chẳng hề chú ý đến việc mặt đã sưng lên từ lúc nào. Chắc là viêm hạch bạch huyết rồi.
"Ở đây không có điều kiện để truyền dịch hay tiêm thuốc, tình trạng này e là phải kéo dài nửa tháng nữa mới hết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!